“Chà, nhóc đã ba tuổi rồi cơ à, vậy là một tiểu nam tử hán rồi nhé.” Diệp Sương nói với giọng điệu đầy khoa trương.
An An vừa nghe dì bảo mình là tiểu nam tử hán, liền hít một hơi, lau đi vệt nước mũi đang chảy xuống tận miệng, rồi gật đầu lia lịa.
Đúng vậy, An An chính là tiểu nam tử hán, một tiểu nam tử hán giống hệt như ba.
“Vậy tiểu nam tử hán An An có thể nói cho dì biết, tại sao con lại khóc không?”
An An chỉ tay về phía sân chơi nhỏ bên cạnh, “Muốn chơi ạ.”
Ở sân chơi nhỏ có mấy đứa trẻ chưa đến tuổi đi mẫu giáo, đang chơi ném bóng và nghịch bùn.
Bà nội An An cảm thấy rất mệt mỏi, “Ôi, cái tổ tông nhỏ này của tôi ơi, muốn chơi thì con cứ nói ra chứ, con không chịu nói, cứ đứng im tại chỗ, bà kéo con đi con lại khóc. Bà đâu phải con giun trong bụng con đâu mà biết con muốn làm gì chứ.”
An An bĩu cái miệng nhỏ, không nói lời nào.
Diệp Sương mỉm cười nói: “An An đã là tiểu nam tử hán rồi, lần sau muốn làm gì thì phải mở miệng nói ra. Con nói ra rồi thì bà mới biết được, con thấy có đúng không?”
An An nhìn bà nội một cái rồi gật đầu.
“Vậy bây giờ An An có thể nói cho bà biết, con muốn làm gì không?”
An An nhìn bà nội, chỉ tay về phía sân chơi nhỏ.
Diệp Sương: “Nói ra đi.”
An An mím mím môi, lí nhí: “Bà nội, An An muốn chơi ạ.”
Bà nội An An cười nói: “Muốn chơi thì đi đi.”
An An dùng đôi bàn tay nhỏ bé che lấy cái bụng, cái bụng bị dì chọc cho buồn buồn. An An không muốn mọc sâu trong bụng đâu.
“Bà nội, tay, rửa.”
Bà nội An An thấy cháu trai chủ động nói với mình là muốn làm gì, trong lòng cảm thấy vô cùng an ủi. Vì An An không thích nói chuyện nên cậu bé không ít lần bị hàng xóm trong khu gia binh nghi ngờ là trẻ thiểu năng, có mấy đứa trẻ không biết lễ phép còn đứng trước mặt An An gọi cậu bé là thằng ngốc.
Bà nội An An nắm tay cháu trai, tìm đến hộ gia đình bên cạnh, hỏi mượn một gáo nước rồi rửa sạch đôi bàn tay lấm lem của cháu.
“Dì ơi…” An An giơ đôi bàn tay trắng trẻo sạch sẽ ra cho dì xem.
“Sao thế?” Diệp Sương cố tình hỏi.
An An mở cái miệng nhỏ ra nói: “Tay An An sạch rồi ạ.”
Diệp Sương đưa miếng bánh mè cho cậu bé, cậu bé cầm lấy cắn một miếng rồi chạy thẳng ra sân chơi nhỏ.
Bà nội An An nhìn theo bóng lưng cháu trai, quay sang nói với Diệp Sương: “Vẫn là người trẻ các cô có cách, có thể khiến đứa bé này chịu mở miệng nói xem nó muốn làm gì, lại còn nói được nhiều câu như vậy nữa.”
“Bình thường đứa bé này không thích nói chuyện lắm sao?” Diệp Sương nhìn bà nội An An hỏi.
Bà nội An An gật đầu, “Thằng bé biết nói muộn lắm, hai tuổi rưỡi mới chịu thốt ra được chữ ba, bà nội. Có chỗ nào không khỏe hay muốn làm gì, nó cũng chẳng bao giờ mở miệng, cứ dùng ngón tay chỉ trỏ, mình mà không đoán ra là nó lại khóc.”
“Mà đã khóc rồi thì dỗ thế nào cũng không xong, nếu đánh hay mắng nó thì nó lại càng khóc dữ dội hơn. Trước đây còn suýt chút nữa khóc đến mức tắc thở, thật sự làm người ta sốt ruột đến mức muốn quỳ xuống gọi nó là tổ tông luôn ấy.”
Diệp Sương hỏi: “Người nhà của bà đều là kiểu ít nói sao?”
Bà nội An An nhìn Diệp Sương với vẻ ngạc nhiên, biểu cảm đó rõ ràng đang nói: “Sao cô biết?”
“Nhà tôi chỉ có ba người, tôi, con trai tôi tức là ba của An An, và An An. Thằng bé An An đáng thương lắm, mẹ nó mất vì khó sinh khi sinh nó, là tôi dùng nước cơm và sữa bột nuôi lớn đấy.”
“Tôi là người ít nói, con trai tôi thì lại càng như cái hồ lô bị cưa mất miệng, một ngày ở nhà nói không quá mười câu. Cộng thêm việc nó làm việc bận rộn, thời gian ở nhà cũng ít, thường xuyên chỉ có tôi và cháu ở nhà thôi.”
Diệp Sương gật đầu nói: “Sự phát triển ngôn ngữ của trẻ nhỏ có liên quan đến môi trường, cũng cần người lớn dẫn dắt. Nếu người xung quanh đều ít nói, lại thiếu sự hướng dẫn thì chắc chắn sự phát triển ngôn ngữ của bé sẽ chậm chạp hơn.”
“Ra là vậy, cô không biết đâu, người khác cứ nghi ngờ là An An bị ngốc đấy.”
Diệp Sương lắc đầu cười, “Đứa bé này thông minh lắm, không ngốc chút nào đâu. Sau này ở nhà, bà có thể dùng cách khen thưởng để khuyến khích, dẫn dắt An An nói chuyện, bà cũng phải nói chuyện với bé nhiều hơn nhé.”
Bà nội An An gật đầu nhìn Diệp Sương nói: “Vẫn là người trẻ các cô hiểu biết nhiều, biết cách dạy dỗ trẻ con.”
“Cô mới chuyển đến đây phải không? Tôi ở khu gia binh này bốn năm rồi, đây là lần đầu tiên gặp cô đấy.”
Diệp Sương gật đầu, “Hôm qua mới chuyển đến ạ.”
“Cô mang thai mấy tháng rồi?” Bà nội An An hỏi.
Diệp Sương xoa bụng nói: “Tính tròn ra là bốn tháng rồi ạ.”
Bà nội An An ngạc nhiên nói: “Bụng của cô trông không giống bụng bốn tháng chút nào.”
Diệp Sương đáp: “Trong bụng cháu chắc là đa thai, bác sĩ ở quê bảo là song thai đấy ạ.”
Bà nội An An vừa nghe xong liền nhíu mày nói: “Vậy cô phải đến bệnh viện quân đội chụp cái gì mà siêu âm ấy, kiểm tra cho kỹ càng vào. Mang song thai tuy là chuyện vui, nhưng đối với sản phụ thì rủi ro cũng khá lớn đấy.”
Diệp Sương gật đầu, “Cháu cũng định mấy hôm nay bận xong việc sẽ bảo chồng đưa đi bệnh viện kiểm tra ạ.”
“Dì ơi, cháu về trước đây, cháu ở số 125, khi nào rảnh bà có thể dẫn An An đến chơi với cháu nhé.”
Bà nội An An gật đầu, “Được, tôi nhất định sẽ dẫn An An đến tìm cô chơi.”
Nói xong, Diệp Sương vẫy tay chào bà nội An An rồi rời đi.
Về đến nhà nghỉ ngơi một lát, Diệp Sương một mình đi đến nhà ăn để dùng bữa.
“Chị ơi, cho em một suất thịt xào mộc nhĩ và một đĩa cà tím kho ạ.” Diệp Sương đi đến cửa sổ lấy thức ăn, nói với Cổ Tú Lan.
Cổ Tú Lan nhìn cô một cái, nhíu mày nói: “Tiểu Diệp, cô ăn cơm một mình mà còn gọi tận hai món à?”
Diệp Sương khựng lại một chút, hỏi ngược lại: “Không được ạ?”
Câu hỏi ngược này khiến Cổ Tú Lan cũng sững người, cô ta lên giọng dạy đời: “Tiểu Diệp à, Phó Thành nhà cô kiếm được chút tiền lương cũng không dễ dàng gì. Cô là phụ nữ, lại không đi làm, cả ngày chỉ ở nhà, một mình đến nhà ăn lấy cơm mà còn gọi cả món mặn lẫn món chay thế này, thật sự hơi không thỏa đáng đâu.”
“Có gì mà không thỏa đáng ạ?” Diệp Sương nghiêm túc hỏi, cô thật sự rất muốn biết có gì không thỏa đáng.
“…” Cổ Tú Lan nghẹn lời, chuyện này có gì không thỏa đáng chứ, chẳng lẽ còn bắt cô ta phải nói thẳng ra sao?
Một người phụ nữ không làm việc như cô, tuy là đang mang thai nhưng tháng cũng chưa lớn, hoàn toàn có thể ở nhà tùy tiện nấu bát mì là xong.
Vậy mà cô ở nhà không làm gì cả, đến bữa cơm của mình cũng không nấu, đã thế lúc đến nhà ăn cũng không chịu ăn uống đạm bạc một chút mà còn gọi hẳn hai món một mặn một chay.
Đúng là vừa lười vừa ham ăn, chẳng biết tiết kiệm vun vén gia đình chút nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
hay quá
😘😘😘

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)