Phó Thành đi đến quầy lễ tân làm thủ tục trả phòng.
Cô nhân viên lễ tân nhìn anh, rồi lại nhìn Diệp Sương, nhỏ giọng hỏi: “Làm vợ cậu giận à?”
Phó Thành ngập ngừng gật đầu.
Cũng coi là vậy đi…
Cô nhân viên lễ tân bĩu môi cười, vẻ mặt như thể "tôi biết ngay là thế mà".
Anh không hiểu lắm.
Làm xong thủ tục trả phòng, Phó Thành chủ động xách hành lý mà Diệp Sương để trên ghế sofa, đi ra ngoài.
Hành lý được Phó Thành đặt ở ghế sau, Diệp Sương vẫn ngồi ở ghế phụ như trước.
Phó Thành khởi động xe, hướng về phía cửa hàng bách hóa quốc doanh.
Trên đường đi, Diệp Sương im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, Phó Thành cảm thấy vô cùng bứt rứt, nhưng cũng không biết nên bắt chuyện thế nào.
Hai người cứ thế im lặng suốt dọc đường cho đến cửa hàng bách hóa quốc doanh. Phó Thành đỗ xe vào lề, hai người mở cửa xuống xe.
“Kẹo hồ lô đây, kẹo hồ lô, kẹo hồ lô vừa chua vừa ngọt đây…”
Nghe thấy tiếng rao, Phó Thành chợt nhớ ra điều gì đó, nhìn Diệp Sương hỏi: “Có ăn kẹo hồ lô không?”
Diệp Sương mím môi liếc anh một cái, đáp một tiếng: “Ăn.”
Cuộc chiến tranh lạnh kết thúc.
Phó Thành nghe cô nói ăn, thế mà lại thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên không ai nhận ra.
“Em đợi chút, anh đi mua.” Nói xong, Phó Thành liền đi mua kẹo hồ lô.
chẳng mấy chốc, anh đã cầm một xâu kẹo hồ lô đỏ thắm quay lại.
“Cho em.” Phó Thành đưa kẹo cho cô.
Diệp Sương đón lấy cắn một miếng, một bên khóe miệng cũng khẽ nhếch lên.
Cửa hàng bách hóa ở Kinh Thị rất lớn, có tận năm tầng, mỗi tầng đều có quầy hàng bán đồ, hàng hóa thì thứ gì cũng có.
Hôm nay là ngày nghỉ, người trong cửa hàng bách hóa khá đông đúc.
Sau khi vào cửa hàng, Diệp Sương dùng tay cẩn thận che chắn cái bụng của mình.
Hai người đi đến quầy bán đồ dùng giường ngủ trước, mua hai cái chăn, hai tấm đệm, hai cái chiếu, hai cái gối, cùng hai bộ ga trải giường và vỏ chăn.
Mua xong những thứ này, tay hai người đã không còn chỗ cầm nữa.
Phó Thành bảo Diệp Sương đứng đợi tại chỗ, anh mang đồ ra xe trước rồi mới quay lại mua những thứ khác.
Phó Thành đi rồi, Diệp Sương đứng đợi tại chỗ, khoảng hai mươi phút sau Phó Thành mới quay lại.
Sau khi Phó Thành quay lại, hai người đi đến quầy bán đồ dùng hàng ngày, mua xà phòng, dầu gội, bánh xà phòng giặt, bàn chải, cốc đánh răng, khăn mặt, dép lê, Diệp Sương còn lấy thêm một hộp kem dưỡng da.
Diệp Sương phụ trách chọn đồ, Phó Thành phụ trách trả tiền và xách đồ.
Mua xong đồ dùng hàng ngày, hai người lên tầng hai mua nồi niêu xoong chảo.
Dầu muối mắm giấm thì không mua, Phó Thành nói cửa hàng thực phẩm bên ngoài khu gia binh cũng bán những thứ này, giá cả bằng với cửa hàng quốc doanh, đợi về đến nơi mua ở cửa hàng thực phẩm là được.
Mua xong xuôi mọi thứ, đã gần mười giờ rưỡi.
“Anh ra ngoài đợi em trước đi, em đi vệ sinh một lát.” Diệp Sương nhíu mày nói.
Phó Thành đang cầm đầy đồ trên tay gật đầu: “Được, anh mang đồ ra xe trước, em nhớ phải đi ra từ cửa chính này nhé, đừng đi nhầm cửa.”
“Vâng.” Diệp Sương gật đầu, xoay người đi tìm nhà vệ sinh công cộng trong trung tâm thương mại.
Mười phút sau, Diệp Sương chỉnh đốn lại quần áo bước ra khỏi nhà vệ sinh, đi về phía cửa chính của trung tâm thương mại.
Đột nhiên, một người đàn ông đang bế đứa trẻ từ phía sau lao tới va vào cô, cô bị đâm mạnh đến mức loạng choạng, suýt chút nữa ngã nhào.
Diệp Sương ôm ngực đứng vững, lòng vẫn còn sợ hãi, ngẩng đầu lên liền thấy người đàn ông vừa va vào mình đang ôm đứa trẻ bước vội vã về phía cửa chính.
Cơn giận của cô bùng lên ngay lập tức, cô đỡ bụng bước nhanh về phía trước, vươn tay ra túm chặt lấy ống tay áo của người đàn ông.
“Va phải người ta mà không biết xin lỗi à? Anh là loại người gì thế?”
Người đàn ông nghiêng người quay đầu lại, ánh mắt hung dữ của hắn làm Diệp Sương giật mình.
Nhưng khi nhìn thấy cô bé trong lòng người đàn ông có đôi tai mèo nhỏ trên đầu, ngực Diệp Sương càng thắt lại.
Diệp Sương nuốt khan một cái, vươn cổ lên lớn tiếng: “Anh trừng cái gì mà trừng? Va phải người ta mà anh còn lý lẽ à? Tôi là phụ nữ có thai đấy!”
Người đàn ông có vẻ rất vội vã, nghiến răng nói một câu: “Xin lỗi.” rồi định bỏ đi.
Diệp Sương vẫn túm chặt ống tay áo hắn không buông: “Ôi chao, ôi chao, bụng tôi đau quá, anh va làm con tôi trong bụng có vấn đề rồi, anh không được đi, anh không được đi!”
Người xung quanh thấy có thai phụ bị va chạm đến mức có vấn đề, đều dừng bước, vây lại gần.
“Buông ra!” Người đàn ông hung dữ hất tay Diệp Sương ra rồi định chạy.
Diệp Sương bị hắn hất cho lảo đảo, may mà có người bên cạnh nhanh mắt nhanh tay đỡ lấy cô.
“Ôi chao, bụng tôi đau quá, đau chết mất, chính là hắn va phải tôi, mọi người đừng để hắn chạy!”
Thời đại này thứ không thiếu nhất chính là những người nhiệt tình. Mọi người vừa thấy người đàn ông này làm thai phụ bị đau mà còn định chạy trốn, liền vội vàng chặn hắn lại.
“Này cậu thanh niên, cậu làm người ta bị thương thì phải đưa đi bệnh viện ngay, không được bỏ chạy.”
“Đúng đấy, đừng hòng chạy!”
“Liên quan quái gì đến các người, cút ngay, đừng có lo chuyện bao đồng!” Người đàn ông sốt ruột, buông lời thô lỗ.
Mọi người thấy hắn va phải người mà còn ngang ngược như vậy, lòng tự trọng và tinh thần phản kháng cũng bị kích động.
“Hầy, hôm nay chuyện bao đồng này tôi lo chắc rồi!”
“Đúng thế, chúng tôi lo chắc rồi, không cho cậu đi!”
Đám đông nhiệt tình vây chặt lấy người đàn ông.
“Chính anh cũng có con mà, sao va phải thai phụ lại có thể bỏ đi như thế chứ!”
“Đúng đó, mau đưa người ta đến bệnh viện đi!”
Phó Thành cất đồ xong, thấy Diệp Sương mãi không ra, liền đi đến cửa cửa hàng quốc doanh đợi.
Vừa đợi được một lúc, liền nghe thấy có người nói phía trước có một thai phụ bị va chạm.
Anh kinh hãi biến sắc, cắm đầu chạy vào trong.
Sau đó liền thấy phía trước vây một đám người, Diệp Sương đang được người ta đỡ ở trong đám đông.
Anh chen vào đám đông, đi đến bên cạnh Diệp Sương, vẻ mặt lo lắng nhìn cô hỏi: “Em sao rồi? Không sao chứ?”
Diệp Sương nhìn thấy Phó Thành xuất hiện đột ngột, mắt sáng rực lên, ra hiệu cho anh cúi đầu.
Trong mắt Phó Thành thoáng qua vẻ kỳ lạ, nhưng vẫn cúi đầu xuống. Diệp Sương thì thầm vào tai anh mấy câu, chỉ thấy đồng tử anh co rụt lại, nhìn người đàn ông đang bế đứa trẻ, rồi gật đầu.
“Ôi chao chồng ơi, bụng em đau quá, con của chúng ta có phải bị người ta va làm mất rồi không?” Diệp Sương lại bắt đầu diễn.
Phó Thành lạnh mặt đi về phía người đàn ông, người đàn ông nhìn thấy Phó Thành, rõ ràng là càng thêm sốt sắng và hoảng loạn, không vì lý do gì khác, chỉ vì bộ quân phục màu xanh trên người anh.
“Anh va làm con trong bụng vợ tôi xảy ra chuyện, anh còn muốn chạy à?”
Phó Thành túm chặt lấy gáy người đàn ông.
“Tôi… tôi không cố ý.” Người đàn ông lắp bắp nói, đột nhiên mắt hắn đảo một vòng, nhìn đứa trẻ trong lòng nói: “Tôi… tôi cũng là đang vội đưa con đi bệnh viện, con tôi bị bệnh, ngất xỉu rồi.”
Phó Thành: “Thế sao? Để tôi xem.”
“Đồng chí xem đi.” Tay người đàn ông ôm đứa trẻ nới lỏng ra một chút.
Phó Thành: “Để tôi xem…”
Nói thì chậm mà làm thì nhanh, Phó Thành vươn hai tay ra, giật phắt đứa trẻ trong tay người đàn ông, đồng thời nhấc chân, tung một cú đá khiến hắn bay ra ngoài.
Đám đông: “!!!”
Quân nhân cướp trẻ con ư?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)