Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Lấp lánh như cái bóng đèn giữa ban ngày, Tô Tầm bước vào cục công an, nói thẳng:

“Đồng chí cảnh sát, tôi muốn tìm người thân.”

Thời buổi này, người đến nhờ công an giúp tìm thân nhân cũng không ít. Năm xưa chiến loạn, ly tán khắp nơi. Có người chỉ nhớ mang máng tên thôn, nhớ đại khái con sông đầu làng, nhưng đường sá đổi thay, địa danh biến mất, trí nhớ cũng phai nhạt. Tự mình đi tìm, chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Thành phố Đông Châu trước mắt thì chỉ có một trường hợp “hải ngoại đồng bào” như Tô Tầm về tìm thân. Trước kia có người xuất ngoại, nhưng phần lớn hoặc là đi cả nhà, hoặc là không quay lại nữa.

Việc này, đúng là chưa từng có tiền lệ.

May mà manh mối Tô Tầm cung cấp rất chi tiết. Không cần điều động bao nhiêu nhân lực, chỉ cần gọi điện xuống đồn công an địa phương xác minh. Nếu địa phương không rõ, tra thêm hồ sơ hộ tịch là ra.

Vụ việc được giao cho cảnh sát Cao phụ trách.

Cảnh sát Cao xuất thân nghèo khó, trong lòng vốn không có thiện cảm gì với mấy gia đình muốn thoát thân mà “chạy ra nước ngoài” thời chiến. Nhưng nghe Tô Tầm kể chuyện tổ tiên xong, ông cũng không khỏi chạnh lòng.

Trong lời kể của cô, Tô Phúc Sinh chỉ là một thiếu niên nghèo khổ, vì quê nhà đói khát mà phải tha phương. Bị lừa sang Nam Dương làm kẻ ở, rồi lại bị bán sang nước ngoài. Gian truân chồng chất, nhưng vẫn sống sót.

Mãi đến sau khi đất nước lập quốc, tình hình mới dần khá lên.

Tô Tầm thở dài, giọng trầm xuống:

“Ông nội tôi nói, nhất định phải trở về xây dựng tổ quốc. Chỉ khi đất nước mạnh lên, người Hoa lưu lạc bên ngoài mới có thể ngẩng đầu mà sống.”

Cảnh sát Cao nghe đến đây, lưng cũng thẳng hơn một chút.

Sau đó, Tô Tầm kể tiếp: Tô Phúc Sinh tình cờ cứu được một thương nhân giàu có, nhận được một khoản thù lao. Rồi đầu tư vào vài người làm ăn đang gặp khó, dần dần có lãi lớn, cuối cùng gây dựng được sản nghiệp ở nước ngoài.

Mọi chi tiết đều do hệ thống sắp đặt, kín kẽ không kẽ hở. Dù có điều tra tận bên kia đại dương, cũng tra được hồ sơ đầu tư.

Cảnh sát Cao ghi chép xong, chỉ cảm thấy như vừa nghe một câu chuyện truyền kỳ.

“Trời đất ơi! Ai lại dám trộm rau của bà!”

Một tiếng gào xé toang buổi thu hoạch.

Đang mùa gặt, ai nấy đều cắm đầu làm việc. Làm cho nhà mình, hạt lúa nào cũng là cơm trong bát, ai dám lười?

Tiếng hét khiến người ta giật mình ngẩng lên.

À là Cát Hồng Hoa.

Vậy thì không lạ, ngày nào bà không gây chuyện, mới là chuyện lạ.

Cát Hồng Hoa chống nạnh, cổ vươn dài, mắng từ đời cha đời ông kẻ trộm trở xuống, đủ mười tám đời tổ tông.

Vừa tu một ngụm nước trong cốc tráng men, chuẩn bị mở màn hiệp hai thì chồng bà, Tô Tiến Sơn, gánh một đôi sọt tre bước tới.

Ông khẽ ho hai tiếng: “Đừng mắng nữa.”

Cát Hồng Hoa hừ lạnh:

“Tôi sợ ai à? Dám đụng vào nhà tôi, tôi không để yên đâu!”

Tô Tiến Sơn nhấc chiếc nón rơm phủ trên sọt tre.

Bên trong là mấy cây cải trắng tươi rói.

Cát Hồng Hoa: …

Hóa ra là rau nhà mình.

Bà lúng túng “phi phi phi” mấy cái, như muốn nuốt lại lời vừa mắng.

“Ông hái rau làm gì?”

“Thấy bà bận, tôi tiện tay mang về cho bà khỏi phải chạy.”

Ông cười hiền.

Mặt Cát Hồng Hoa hơi đỏ, giọng dịu đi một chút:

“Được rồi, ông lắm chuyện.”

Nhưng quay lưng lại, bà vẫn quát lớn:

“Nể mặt ông nhà tôi, lần này tôi bỏ qua! Ai còn dám trộm rau, tôi liều mạng!”

Thừa nhận mình mắng nhầm là chuyện không thể xảy ra. Mắng rồi thì cứ để đó, ai nghe thì nghe.

Những năm này nếu không đủ dữ, nhà bà đã bị người ta dẫm nát từ lâu.

Hai con trai đi lao động cải tạo, lập tức có người tới mai mối con gái út cho một lão độc thân. Lại có kẻ đòi gả con dâu cho một góa vợ có mấy đứa con.

Người trong thôn bỏ đá xuống giếng, trước mặt cũng dám xì xào. Đặc biệt là nhà Lưu Tam Căn.

Bởi vì con trai ông ta là Lưu Tiểu Cường chơi thân với Hoắc Triều Dương, cái tên trong thôn ai cũng biết là một kẻ lắm mưu nhiều kế. Hoắc Triều Dương lại đang qua lại với một nữ thanh niên trí thức từ trong thành xuống. Không biết bọn họ dùng cách gì mà lôi kéo được không ít người trong đội sản xuất đứng về phía mình, nói năng một hồi liền khiến cả đội nghe răm rắp.

Nhờ thế, Lưu Tam Căn thuận thế được đẩy lên làm đại đội trưởng khi đó.

Sau khi nắm quyền trong tay, Lưu Tam Căn vì muốn lấy lòng đám thanh niên trí thức kia, cố ý chèn ép nhà họ Tô. Việc nặng nhất, bẩn nhất đều phân cho người nhà họ Tô làm, đến lúc chấm công điểm thì lại ghi thiếu, tìm đủ mọi cớ để trừ bớt. Ông ta còn nhiều lần muốn vin vào cớ “lập lại trật tự trong thôn” mà lôi nhà họ Tô ra làm gương, khiến cả nhà bị đưa lên trước mặt mọi người để giáo huấn.

Khi ấy, những người từng qua lại thân thiết với Tô Tiến Sơn đều im lặng. Không ai chịu đứng ra nói giúp một câu.

Bất đắc dĩ, vợ chồng họ Tô mới phải bàn bạc tính kế đối phó. Nhưng chuyện xảy ra dồn dập quá mức, đầu tiên là con gái gặp chuyện, rồi hai đứa con trai bị đưa đi nông trường lao động cải tạo, hai vợ chồng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Sợ rằng chỉ cần sơ suất một bước, phía sau lại thêm một tai họa khác ập xuống.

Thế là hai vợ chồng quyết định một người đóng vai chính diện, một người đóng vai phản diện, để dù thế nào cũng còn đường lui.

Cát Hồng Hoa đập nồi nhà họ Lưu, còn cầm dây thừng đến trước cửa nhà Lưu Tam Căn dọa thắt cổ. Còn Tô Tiến Sơn thì đi tìm lãnh đạo cũ khiếu nại, nói vợ mình bị Lưu Tam Căn bức đến đường cùng. Làm đến mức Lưu Tam Căn cũng phải chột dạ, không dám ra tay quá đáng nữa.

Dần dần, người trong thôn cũng không còn dám tùy tiện chọc vào nhà họ Tô.

Cát Hồng Hoa hiểu rất rõ một đạo lý: người hiền lành thì dễ bị bắt nạt. Muốn sống yên, phải dữ trước.

Bà đang chuẩn bị về nấu cơm thì hai thanh niên vác đòn gánh chạy tới.

“Mẹ! Ai bắt nạt mẹ?”

Là hai con trai của bà, Tô Hướng Đông và Tô Hướng Nam.

Thấy thân hình cao lớn của con, Cát Hồng Hoa lập tức có khí thế.

“Không có gì, chuyện nhỏ thôi, các con đi làm đi, cha các con lớn tuổi rồi đừng để ông ấy mệt.”

Tô Hướng Đông mắt đỏ hoe:

“Mẹ, mấy năm đó mẹ khổ cực rồi, Xuân Lan đã nói hết cho con biết.”

“Được rồi, nói bao nhiêu lần rồi? Mau làm việc đi.” Giọng bà mềm xuống.

Tô Hướng Nam gầy hơn, cười cười: “Có con ở nhà, ai dám đụng đến mẹ.”

Giọng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt không hiền lành như miệng nói.

“Trưa đừng nấu phần con, con mang bánh bao đi thị trấn.”

Tô Tiến Sơn nhíu mày:

“Lên thị trấn làm gì? Đừng có lêu lổng.”

“Không lêu lổng. Chính sách giờ khác rồi, con phải đi xem người ta làm ăn thế nào. Cha cũng nên đi xem nhiều hơn.”

Không khí trong nhà họ Tô, lặng đi một chút.

Thời thế đang đổi. Người trẻ nhìn thấy cơ hội. Người già vẫn quen thận trọng.

Gió cuối mùa thổi qua ruộng lúa. Ai cũng biết, mấy năm tới sẽ không còn như mấy năm trước nữa nhưng đổi thay là phúc hay họa thì chưa ai nói chắc được.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc