Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 29: Gió Nổi Từ Trấn Bình An

Cài Đặt

Chương 29: Gió Nổi Từ Trấn Bình An

“Đương nhiên rồi, bác và bác gái mỗi người một chiếc. Lần trước con về gấp quá, cũng chẳng rõ hai bác đang thiếu gì. Nghĩ đi nghĩ lại, sau này bác làm trong xưởng, không có đồng hồ sao tiện xem giờ được? Bác có đương nhiên không thể thiếu phần bác gái.”

Giọng Tô Tầm thong thả, như thể chỉ đang nói một chuyện hết sức bình thường.

Tô Tiến Sơn cầm chiếc đồng hồ trong tay, lòng bàn tay thô ráp khẽ siết lại. Ông nhìn một lúc lâu mới nói:

“Cháu gái… vậy bác không khách sáo nữa. Đây là tấm lòng của con, bác nhận.”

Trong lòng ông dâng lên cảm xúc khó tả, vừa tự hào, vừa xúc động, lại có chút xấu hổ vì trước đây từng nghi ngờ cô.

“Cháu gái, bác đi đồn công an tặng cờ thưởng đây. Con có muốn đi cùng không?”

“Con không đi.”

Tô Tầm lắc đầu: “Chuyện lần này không bàn xong, con mà xuất hiện nhiều quá, người ta lại tưởng con đi lấy lòng ai đó.”

Tô Hướng Nam lập tức phụ họa:

“Đúng đó. Loại tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi không thiếu đâu.”

Tô Tiến Sơn gật gù rồi hỏi tiếp:

“Vậy con có về nhà không? Mộ tổ tiên bác đã thuê người tu sửa lại rồi, còn đổ xi măng nữa.”

Xi măng thời này đâu phải muốn là nhưng nhờ số ngoại hối Tô Tầm đưa, ông mới xoay xở được ít vật liệu. Gạch cũng mua được, mộ phần tổ tiên sửa sang lại đàng hoàng, nhìn vào không còn tiêu điều như trước.

Tô Tầm khẽ đáp:

“Để sau đi bác. Xưởng còn chưa xử lý xong, con cũng ngại gặp ông nội.”

Cô nói nhẹ nhàng, nhưng ý tứ thì rõ ràng. Chuyện chưa thành, cô không muốn mang theo vết bực tức ấy về nhà.

Trong lòng Tô Tiến Sơn lại đem Vương Vĩ Dân mắng một trận.

“Được, vậy bác không giữ con.”

Ông đứng bên đường nhìn theo chiếc xe rời đi, bụi đất lặng xuống mới quay sang con trai:

“Thấy chưa? Đây mới là người có bản lĩnh. Em họ con có năng lực đến Vương Vĩ Dân kiểu đó cũng chẳng coi ra gì.”

Tô Hướng Nam mắt sáng rực, nhiệt huyết sôi lên:

“Cha, con hiểu rồi. Sau này con sẽ cố gắng! Con có ý này, cha nghe thử không?”

“Ý gì?”

“Con quen mấy người trên trấn, mình đem chuyện trấn trưởng Vương không cho mở xưởng, không cho trấn mình có thêm phúc lợi nói ra ngoài. Để dân trong trấn tự nghĩ xem ai đang chặn đường làm ăn của họ, cha thấy sao?”

Tô Tiến Sơn trầm mặc suy nghĩ. Không thể nuốt cục tức này mãi được. Cháu gái có cách của cô, nhưng nhà họ Tô cũng không thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện.

Nếu chuyện đến tai lãnh đạo thành phố, thái độ của dân chúng cũng là một yếu tố quan trọng.

“Được. Cứ làm đi!”

Hai cha con bàn bạc xong, chia nhau hành động. Tô Tiến Sơn không để con trai đi đồn công an, thanh niên còn sĩ diện, ông tự đi là đủ.

Đồn công an trấn Bình An lần đầu tiên nhận cờ thưởng do dân tặng.

Không phải họ không làm việc, mà là dân quê vốn không có thói quen bỏ tiền đặt làm cờ rồi long trọng mang đi cảm ơn. Ai ngờ hôm nay lại có người làm thật.

Sở trưởng Chu nhìn tấm cờ, miệng cười đến mức không khép lại được. Dù thấy Tô Tiến Sơn vẫn có chút lúng túng, nhưng cờ thưởng đã tới tay, ông vui vẻ nhận lấy.

Tiểu Lý đứng bên cạnh ăn kẹo, cười toe toét. Chuyện này có phần công lao của anh ta, nghĩ mà khoái chí.

Tô Tiến Sơn chủ động nhắc lại chuyện cũ, nói mọi việc đã qua, gia đình giờ khá hơn rồi, sau này chỉ mong đồn công an tiếp tục vì dân phục vụ.

Sở trưởng Chu nghe vậy cũng nhẹ cả lòng.

“Đúng đúng đúng, qua rồi, qua rồi! Ha ha ha…”

Trên xe về thành phố, Tô Tầm không nói một lời, chỉ nhắm mắt như đang dưỡng thần. Thực ra cô đang âm thầm kiểm tra “giá trị ghét bỏ”.

Không tăng.

Xem ra bác cả hôm nay còn chưa phát lực.

Mọi người tưởng cô đang giận, nên chẳng ai dám lên tiếng.

Vì ở trấn không mất quá nhiều thời gian, nên về đến khách sạn mới hơn một giờ chiều. Tô Tầm dẫn mọi người đi tiệm cơm quốc doanh ăn trưa rồi mới quay lại.

Chu tổng nghe tin đã về liền ra đón. Thấy sắc mặt Tô Tầm không tốt, ông lập tức căng thẳng.

Có chuyện rồi.

Ông định hỏi Lý Ngọc Lập, nhưng cô ấy đã theo Tô Tầm lên lầu.

Trong phòng, Tô Tầm nói thẳng:

“Cô giúp tôi nhắn với Chu tổng, sắp xếp cho tôi gặp bộ phận liên quan. Tôi muốn hỏi trực tiếp xem môi trường đầu tư của thành phố Đông Châu có phải đều giống trấn Bình An hay không.”

Lý Ngọc Lập vội vàng:

“Tô tổng, ngài yên tâm. Đông Châu tuyệt đối không như vậy. Đây chỉ là trường hợp cá biệt.”

“Hy vọng là vậy.”

Tô Tầm mỉm cười nhạt: “Mấy ngày nay hợp tác rất thuận lợi. Có lẽ không bao lâu nữa, tôi có thể giúp cô đạt được điều cô mong muốn.”

Lý Ngọc Lập nghe vậy lại không còn vẻ vui mừng như trước. Cô ấy chỉ gật đầu cười, không nói nhiều.

Tô Tầm nhìn ra sự thay đổi ấy, trong lòng suy tính, không biết trong nhà cô ấy xảy ra chuyện gì, có lợi cho việc mình “đào góc tường” hay không.

Lý Ngọc Lập xuống lầu báo lại cho Chu tổng, nhấn mạnh sự bất mãn của Tô Tầm.

“Chu tổng thử nghĩ xem, lần đầu về quê đã cảm thấy đồng hương mang theo địch ý. Lần thứ hai về quê muốn mở xưởng, lãnh đạo địa phương lại thẳng tay từ chối. Đổi lại là ông có nuốt trôi nổi không?”

Chu tổng nghe mà toát mồ hôi.

“Ai nha, quản lý Lý, chuyện hợp tác hôm nay cô nên nói với tôi một tiếng. Làm tôi bị động quá.”

Lý Ngọc Lập trong lòng kêu oan. Cô đâu ngờ đầu tư một xưởng nhỏ lại gặp khó khăn như vậy. Hiện tại cô đang nhận thêm công việc trợ lý riêng của Tô Tầm, nếu có chuyện gì cũng ở sau lưng cô ấy báo cáo cho người ngoài thì có được không?

“Anh cũng đâu dặn tôi phải báo. Tôi không ngờ phía dưới lại xử lý như thế.”

Chu tổng không dám chậm trễ, lập tức gọi điện cho Phó thị trưởng Lưu — người phụ trách ngoại sự và chiêu thương.

Bên kia, phó thị trưởng Lưu đang lật đi lật lại bài báo viết về Tô Tầm. Bài này ông đã đọc mấy lần, nhưng vẫn nhàn rỗi là xem lại, vừa đọc vừa cân nhắc tính cách người này để chuẩn bị cho buổi gặp mặt.

Sáng nay họp, lãnh đạo còn nhắc đến. Công an và Thống chiến bộ đều xác minh: vị đồng chí này ở nước ngoài không phải người tầm thường, phải coi trọng.

Đông Châu là nhà mình, xây dựng dựa vào mọi người.

Phó thị trưởng Lưu đang hăng hái nghĩ cách kéo dự án về nội thành, mở rộng quy mô, biến thành thành tích thực sự. So với một cái xưởng nhỏ ở trấn Bình An, nếu ông trực tiếp kéo được nguồn vốn và kỹ thuật về thành phố, ý nghĩa hoàn toàn khác.

Điện thoại reo.

“Có tin tức rồi à?” Ông hỏi.

Chu tổng ở đầu dây bên kia hạ giọng: “Có… nhưng là tin xấu thưa lãnh đạo.”

Nghe xong toàn bộ câu chuyện, phó thị trưởng Lưu bật dậy.

Mấu chốt là ông cũng mới chú ý Tô Tầm chưa bao lâu, còn đang tính toán phương án kéo đầu tư. Ai ngờ phía dưới lại “nhanh tay” đến thế, nhanh đến mức làm hỏng cả cục diện. Ông ta còn không kịp ăn vậy mà phía dưới đã lật bàn?

Không kịp đi quy trình rườm rà hẹn trước hẹn sau nữa, phó thị trưởng Lưu gọi thư ký, lập tức ra cửa.

Chuyện này, ông buộc phải tự mình ra mặt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc