Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 21: So Xem Ai Dám Mạnh Hơn Cha Cô?

Cài Đặt

Chương 21: So Xem Ai Dám Mạnh Hơn Cha Cô?

Trong lúc chờ bữa sáng, Tô Tầm bắt đầu lựa đồ cho hôm nay. Vừa chọn quần áo, cô vừa như vô tình hỏi:

“Hệ thống, xem ra chuyện mở xưởng đúng là có ích cho việc hoàn thành nhiệm vụ. Vậy chắc chắn tôi phải tiếp tục làm rồi. Sau này tôi sẽ tiếp xúc càng nhiều người, rất có thể gặp cả thương nhân bên M quốc. Nếu họ điều tra tôi, có phát hiện thân phận và bối cảnh của tôi là giả không?”

Hệ thống “Vạn Người Ghét” đáp:

“Thân phận và bối cảnh của cô là thật. Tôi đã sắp xếp kín kẽ. Bao gồm cả việc dùng danh nghĩa Tô Phúc Sinh đầu tư vào các công ty đều là hợp pháp và có hiệu lực. Những năm qua cũng có người đại diện quản lý kinh doanh. Dù ai điều tra cũng chỉ tra được những thông tin đó. Ngoài việc cô không thể kế thừa tài sản, những thứ khác đều là thật.”

Tô Tầm hỏi tiếp: “Vậy rốt cuộc chúng ta đã đầu tư vào những công ty nào? Tôi phải dùng thân phận này giao tiếp với người khác. Dù không được thừa kế, tôi vẫn phải giới thiệu thân phận của mình chứ? Nếu không, dù cậu sắp xếp kỹ đến đâu mà tôi nói hớ thì cũng hỏng hết.”

Hệ thống liền truyền cho cô một loạt tài liệu về các khoản đầu tư.

Tô Tầm lướt qua, rồi tròn mắt.

Không ít chút nào!

Hơn nữa trong đó có vài công ty khá nổi tiếng, tương lai còn là doanh nghiệp tầm cỡ toàn cầu. Chỉ là cổ phần không nhiều, có lẽ vì an toàn, tránh gây chú ý.

Kiểu đầu tư rải rác thế này đúng là kín đáo hơn.

Cộng lại thì con số rất đáng kể. Không lạ khi hệ thống có thể thưởng cho cô 1 triệu USD. So với khối tài sản kia, 1 triệu chẳng là gì.

Tô Tầm nhìn mà đỏ cả mắt.

Tin tốt: Người thừa kế gia sản hàng tỷ.

Tin xấu: Không có quyền thừa kế.

May mà tâm lý cô vững, không thì tóc bạc chỉ sau một đêm.

Thôi thì không được kế thừa, nhưng vẫn có “cờ lớn” để giương. Người ngoài đâu tra được cô có thực sự thừa kế hay không. Trong mắt họ, Tô Tầm là người có bối cảnh mạnh, là đối tượng đáng để kết giao.

Mà đây chính là mục đích cô cần.

Cô muốn giương cờ lớn. So xem kẻ nào có “cha” mạnh hơn cô?

Thập niên 80 dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng đúng là truyền cảm hứng. Nhưng Tô Tầm không có ý định tự lực vất vả. Có bối cảnh ngu gì không dùng!

Cô ghi nhớ kỹ những thông tin có thể dùng trước mắt.

Ví dụ như một công ty đầu tư sản phẩm nhựa Cô sắp mở xưởng nhựa, không thể mua vài cái máy cũ lạc hậu mà làm. Như vậy quá kém sang, không hợp với thân phận hiện tại.

Kế hoạch của cô là lợi dụng bối cảnh này, nhập máy móc và công nghệ từ nước ngoài.

Hiện tại trong nước vừa cải cách, kỹ thuật còn lạc hậu so với bên ngoài.

Dù chưa lấy được công nghệ mới nhất, chỉ cần mang về loại thấp hơn một bậc thôi thì ở trong nước cũng đã thuộc hàng dẫn đầu.

Chỉ cần có công nghệ nước ngoài, cô sẽ được chính phủ ưu đãi chính sách. Nếu như vậy mà còn không kiếm tiền, cô tự đập đầu vào tường cho rồi.

“À đúng rồi hệ thống, chuyển tiền thưởng vào tài khoản nước ngoài giúp tôi. Số đô này chưa cần đổi gấp.”

Chi tiêu hàng ngày có thể dùng phiếu ngoại hối, nhưng mở xưởng thì khác. Để USD trong tài khoản, sau này tìm đường đổi sang nhân dân tệ, tỷ giá chắc chắn có lợi hơn.

Khởi nghiệp thì phải tính toán kỹ.

Một lúc sau có người gõ cửa đưa bữa sáng. Là Tiểu Chu, nhân viên phục vụ chuyên trách phòng tổng thống của cô.

Tô Tầm hỏi:

“Quản lý Lý đến chưa?”

“Dạ chưa ạ.”

Tô Tầm hơi ngạc nhiên. Với tác phong làm việc của Lý Ngọc Lập, không đến muộn thế này. Bây giờ đã hơn 9 giờ sáng.

“Nếu quản lý Lý tới, giúp tôi nhắn rằng tôi có việc tìm cô ấy.”

“Vâng ạ.”

Tiểu Chu hỏi thêm cô có cần hỗ trợ gì không.

Tô Tầm nói:

“Tôi muốn cảm ơn các đồng chí Cục Công An đã giúp đỡ. Nghe nói nên tặng cờ thưởng. Khách sạn có thể sắp xếp giúp tôi không? Tốt nhất có đội nhạc gõ trống cho náo nhiệt một chút.”

Cô lấy ra vài tờ phiếu ngoại hối:

“Chừng này đủ chưa?”

Tiểu Chu vội đáp:

“Dạ đủ rồi, còn dư nhiều nữa.”

Ở phòng tổng thống đúng là người có tiền!

Tô Tầm cười:

“Dư thì mời mọi người uống trà. Các cô cũng vất vả, không thể làm không công cho tôi.”

Tiểu Chu không tiện từ chối, nhanh chóng báo lại với lãnh đạo.

Ăn sáng xong, Tô Tầm mở cửa. Phòng Chu Mục vẫn mở sẵn, luôn để ý động tĩnh. Nghe tiếng liền bước ra.

“Ăn sáng chưa?”

Chu Mục gật đầu. Hiện giờ anh cũng được phục vụ mang đến tận phòng.

“Vào nói chuyện.”

Vào phòng khách, Tô Tầm đưa anh bản điều khoản đã soạn.

“Trước đây chỉ là thỏa thuận miệng, không đảm bảo cho anh. Tôi muốn ký hợp đồng lao động chính thức. Xem có gì cần bổ sung không.”

Chu Mục xem qua. Điều kiện đãi ngộ như đã nói trước đó. Có thêm một điều: nếu anh nghỉ việc phải báo trước một tháng; nếu cô sa thải thì phải bồi thường tương ứng.

Rất công bằng.

“Không có yêu cầu gì thêm.”

“Vậy nhờ luật sư soạn chi tiết.”

Tô Tầm nói tiếp:

“Sau này tôi xuống hương trấn mở xưởng, môi trường sẽ không tốt như ở đây.”

“Không sao. Tôi không yêu cầu môi trường. Hơn nữa Tô tổng chịu được thì tôi càng không vấn đề.”

Anh vốn xuất thân nông thôn, từng làm nhiệm vụ trong hoàn cảnh khắc nghiệt. Ở khách sạn sang trọng mấy ngày nay, anh còn thấy không quen.

Tô Tầm nghĩ, thời này con người thật chất phác.

Làm nhân viên không đòi hỏi, không chê môi trường. Khác hẳn thời cô từng thực tập, nhân viên nào cũng lén phàn nàn sếp. Khi còn làm công, cô cũng thích chửi Chu Bái Bì* nhưng giờ làm sếp, cô rất thích nhân viên chịu khó như Chu Mục.

*Chu Bái Bì: xuất hiện trong truyện “Bán dạ kê khiếu”, là một ông chủ bóc lột, hà khắc với người làm công.

“Vậy đi tìm luật sư.”

——

Thành phố Đông Châu lúc này chưa có văn phòng luật tư nhân, chỉ có Phòng Cố Vấn Pháp Luật.

Thấy phòng đông nghẹt, Tô Tầm nảy ra ý nghĩ: có nên thuê luật sư riêng?

Sau này để nhà họ Tô “đắc tội người ta” cũng phải có chừng mực. Không thể lỡ quá giới hạn mà vào tù. Điều đó ảnh hưởng đến cô.

Luật sư lớn tuổi lần đầu soạn loại hợp đồng này, lại còn cho người mang quốc tịch nước ngoài nhưng đã ở đây thì phải theo luật.

Nhìn mức lương và phúc lợi trong hợp đồng, ông lão trợn cả mắt.

Hai bên ký kết xong, quan hệ lao động mới chính thức có hiệu lực pháp lý.

Trước khi đi, Tô Tầm còn trao đổi cách liên hệ, nói sau này có nhu cầu pháp lý sẽ mời tới hỗ trợ, trả phí theo lần.

Luật sư ho khan, lặng lẽ trao danh thiếp.

Ra khỏi văn phòng, Tô Tầm đến trung tâm thương mại.

Cô nhìn Chu Mục một lượt:

Nếu không phải không hợp, cô còn muốn anh mặc vest.

Chu Mục: …

Trong lúc anh đi mua đồ, Tô Tầm đến quầy đồng hồ.

Chiếc Patek Philippe nạm kim cương cô từng để ý vẫn nằm đó, lộng lẫy quyến rũ như cũ.

Ai mà không thích thứ lấp lánh?

Nhân viên bán hàng nhận ra cô ngay.

“Đồng chí, lần này muốn xem mẫu nào?”

Tô Tầm chỉ chiếc đồng hồ kim cương:

“Lấy cái đó đi. Cái tôi đang dùng đột nhiên không tìm thấy. Sắp dự vài sự kiện trang trọng, đồng hồ này rất thích hợp!”

Nhân viên: …

Cô gái ơi cô nói vậy không sợ người ta tự ái mà tự sát à?

“Gói lại cho tôi.”

“Dạ… vâng vâng!”

Nhân viên như trong mơ, tay thoăn thoắt đóng gói. Trong lòng gào thét.

Mua đồng hồ hơn nghìn tệ mà không chớp mắt, tùy tiện như mua bắp cải!

Sau đó Tô Tầm mua thêm hai đồng hồ nam và một đồng hồ nữ.

Một chiếc cho Chu Mục. Cận vệ mà không đeo đồng hồ đàng hoàng sẽ kéo thấp đẳng cấp của cô. Sau này muốn dọa người, hiệu quả sẽ giảm mất.

Cửa mặt phải chống lên cho vững.

Về sau cô còn dựa vào cái “thể diện” này mà kiếm tiền.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc