Vốn ta còn ôm ấp hi vọng, nghĩ rằng Nạp Lan Dung Dữ và ta không có tình cảm gì, nay Nạp Lan Hoán đã lên năm, Mục Diên cũng đã trở về, ta muốn rời đi, hẳn hắn phải vui mừng lắm chứ.
Quả nhiên, tự tôn của nam giới trước nay luôn cao ngất như vậy.
Con đường hòa ly này không dễ đi rồi.
Hồng Ngọc liếc nhìn những mẩu giấy vụn trên mặt đất, lẳng lặng khom người nhặt nhạnh.
“Phu nhân, bên thái phu nhân có truyền lời tới, mời ngài qua dùng bữa tối.”
Hồng Ngọc thương cảm nhìn ta: “Nếu phu nhân không muốn đi thì để nô tỳ ra bảo bọn họ.”
“Không cần, dù sao chúng ta cũng sẽ không ở lại nơi này lâu nữa, cứ đi thôi.”
Thái phu nhân là tổ mẫu của Nạp Lan Dung Dữ, đã qua tuổi thất tuần, trước tiễn chồng, sau đưa con, một mình vực dậy và chống đỡ cho vinh quang của cả phủ Trấn An hầu này, đây là một bà lão hòa ái lại tinh minh.
Sức khỏe của bà đã không được tốt lắm, bà mới nói với ta vài câu đã ho khan liên tục.
“Tổ mẫu, con đỡ người lên giường nghỉ ngơi nhé.”
Bà lắc đầu:
“Mỗi ngày phải đến quá nửa thời gian đều ngủ rồi, xương khớp bà sắp rời ra mất rồi, nào, con đi dạo vài bước với bà già này đi.”
Ta đỡ thái phu nhân tản bộ trong vườn hoa nhỏ, đột nhiên bà hỏi ta: “Con với Dữ nhi thành hôn đã năm năm rồi nhỉ?”
“Vâng, đã tròn năm năm.”
“Bé ngoan, mấy năm nay nhờ có con cực khổ lo liệu cho hầu phủ này, Dữ nhi với Hoán nhi đều được con chăm sóc chu đáo, có con ở đây, ta đi cũng được yên tâm.”
“Tổ mẫu chớ nói vậy, ngay cả danh sánh khách mời cho đại thọ trăm tuổi của người, con cũng đã lập ra rồi đó, người nhất định sẽ khỏe mạnh trường thọ.”
Bà cụ bật cười vui vẻ, sau đó lại nắm chặt tay ta, cởi chiếc vòng tay của mình ra.
“Doanh Doanh, gả vào hầu phủ đã thiệt thòi cho con nhiều lắm, đây là chiếc vòng bà mẫu của bà tặng cho, nay bà giao lại cho con nhé.”
Vòng tay này là vật tượng trưng cho thân phận chủ mẫu của hầu phủ.
Ta giấu đi sự kháng cự trong mắt, cười nói: “Chất ngọc tốt rất có lợi cho sức khỏe người đeo, tổ mẫu đeo trông đẹp hơn con đấy.”
Bà cụ đã từng trải, gặp nhiều người, thấy nhiều chuyện, chút thủ đoạn nho nhỏ của ta làm sao qua được mắt bà: “Con với Dữ nhi…”
Ta cúi đầu không nói.
Bà cụ lại ho khan.
“Tổ mẫu, chúng ta về nghỉ đi đã, người yên tâm, con với hầu gia đều ổn cả.”
Ta hầu thái phu nhân đi ngủ, trước khi ra về, bà lại đẩy chiếc vòng cho ta mấy lần, ta đều từ chối.
3
Sáng hôm sau, ta tháo hết trang sức, thay bộ áo váy tơ trắng, ra khỏi phủ.
Ở cửa, vô tình gặp ngay Nạp Lan Hoán đang chuẩn bị đến thư viện.
Nó nhìn ta, gương mặt non nớt, mày nhăn lại, hệt như Nạp Lan Dung Dữ.
“Bà theo ta làm gì? Thật đáng ghét.”
Sau đó, có lần ta bị ái thiếp hãm hại, bị đưa đến thôn trang ở nông thôn sống mười năm. Nhờ mẫu thân ngươi nương danh nghĩa sắp cập kê để cầu xin phụ thân đón ta về, ta mới được nhận lại. Vì thế, dù phải thay mẫu thân ngươi chăm sóc ngươi, ta đây chưa từng oán hận một câu.
Ta dốc hết tâm tư, chăm nom dạy dỗ ngươi suốt năm năm, không hề nghĩ đến bản thân, năm năm này coi như ta hoàn trả lại toàn bộ ân nghĩa của mẫu thân ngươi đối với ta khi còn bé. Sau này, khi ngươi đến tuổi cập quan, ta sẽ tặng ngươi một món quà, hoàn trả lại ơn mẫu thân ngươi từng cứu ta năm cập kê đó.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)