"... Bản tin sáng nay, Đế quốc sắp cử một vị Trưởng ban Trật tự đến hành tinh chúng ta để tiến hành công tác thị sát..."
"... Tin khẩn cấp vừa cập nhật: 'Quý ông' – thủ lĩnh băng tinh tặc có mức độ nguy hiểm cấp 3S, kẻ từng tham gia vụ tấn công khủng bố tại thủ đô của Liên bang – gần đây đã lẻn vào hành tinh chúng ta. Cục Trật tự đã triển khai kế hoạch vây bắt, hy vọng người dân tích cực phối hợp, nếu phát hiện tung tích kẻ khả nghi giống 'Quý ông' hãy lập tức báo cáo."
Chiếc TV treo giữa tường đang phát những tin tức mới nhất trong ngày. Hai quả "bom hạng nặng" này vừa nổ ra đã khiến ba kẻ đang nằm vật vờ trên sofa suýt thì rơi xuống đất vì tỉnh ngủ.
"Không nhầm đài đấy chứ?" Tô Nhạc dụi mắt, tiện tay bấm chuyển vài kênh rồi lẩm bẩm đầy nghi hoặc.
"Đài chính thống đấy, cậu không nghe nhầm đâu." Thời Liệt chăm chú nhìn lên màn hình.
"Lạ thật, đúng là chuyện lạ." Tô Nhạc tặc lưỡi, "Trưởng ban Trật tự của Đế quốc quân hàm ít nhất cũng phải cỡ Thiếu tá trở lên, sao họ lại nỡ phái người tới cái xó này thị sát nhỉ? Chẳng lẽ Đế quốc định tấn công hành tinh Hỗn Độn nên cử người tới dò đường trước?"
"Cục Trật tự năm nay có làm việc ngày nào chưa nhỉ? Tôi cứ tưởng họ chỉ mải trồng ngô thôi chứ." Thời Liệt cố nhớ lại.
Hành tinh Hỗn Độn cũng có Cục Trật tự, nhưng căn bản chẳng có tiếng nói gì. Đội ngũ trật tự viên ở đây chủ yếu là những kẻ xui xẻo bị thất thế trong cuộc đấu chính trị giữa Liên bang và Đế quốc, hoặc đắc tội quyền quý mà bị "đày biệt xứ". Đám tội phạm ở đây cũng nể mặt Liên bang và Đế quốc nên cắt cho họ một mảnh đất ngoài rìa khu ổ chuột để ở. Những người này cũng rất biết điều, hằng ngày chỉ quanh quẩn trồng ngô trên bãi đất trống trước cửa, cố gắng hết sức để không xảy ra xung đột với đám tội phạm.
"Làm gì có ai làm việc. Cứ nhìn đám trộm cắp lộng hành dạo này là biết, hôm qua tin tức bảo có một dinh thự bị trộm tới bốn lần liên tiếp mà chẳng ai thèm ngó ngàng. Mấy ngày trước còn có vụ đấu súng trên đường phố vì một khối quặng năng lượng, cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì, gọi là 'hai bên tự thỏa thuận' cho oai thôi." Giọng Tô Nhạc đầy vẻ mỉa mai, "Cái thái độ 'sống chết mặc bay' này đúng là mang đậm phong cách của Thủ Đô tinh đấy."
"Có câu nói thế nào nhỉ, ở Thủ Đô tinh ném hòn đá trúng đầu mười người thì hết chín đứa là 'con ông cháu cha', hành tinh Hỗn Độn này cũng y chang vậy, có điều trúng đầu toàn là tội phạm cấp A bị truy nã thôi." Thời Liệt nói tiếp, "Mà cái tên 'Quý ông' kia là vị thánh phương nào thế?"
Cô hoàn toàn mù tịt về những sự kiện lớn của tinh tế, chưa từng nghe qua vụ tấn công khủng bố tại thủ đô Liên bang. Nhưng mức độ nguy hiểm cấp 3S thì cô biết rõ, đó là mức truy nã cao nhất toàn tinh hệ, cái đầu đó giá trị ít nhất cũng phải 5 tỷ tinh tệ.
5 tỷ... Có lẽ cô phải làm việc từ thời tiền tinh lịch may ra mới kiếm đủ chỗ đó.
"Cái này em biết này." Tống Tiểu Hi hào hứng gia nhập hội thảo luận, "Ba năm trước, Nữ vương Đế quốc vừa kế vị không lâu đã sang thủ đô Liên bang để giao lưu hữu nghị. Kết quả là ngay tại hội nghị hòa bình đã xảy ra một vụ ám sát. Nguyên nhân là do một vị Thượng tướng của Liên bang 'lật kèo', cấu kết với tập đoàn tinh tặc làm nội ứng ngoại hợp. Lúc đó hiện trường đang ca múa tưng bừng nên bị đánh cho không kịp trở tay, mấy vị lãnh đạo cấp cao của cả Đế quốc và Liên bang đều bỏ mạng trong vụ đó."
"Hóa ra là vậy. Thế 'Quý ông' đóng vai trò gì trong vụ tập kích đó?" Thời Liệt lại hỏi.
Tống Tiểu Hi tỏ ra rất am tường vụ này: "Hắn là kẻ chỉ huy đứng sau màn đấy ạ. Nghe đồn chính hắn là kẻ đã xúi giục vị Thượng tướng Liên bang kia phản bội. Ba năm trước, sau vụ hội nghị hòa bình, danh tiếng của hắn nổi như cồn, liên tiếp gây ra vài vụ chấn động nữa rồi đột nhiên mai danh ẩn tích, mãi đến hôm nay mới có tin tức mới. Nghe nói tới tận bây giờ vẫn chưa ai thấy được mặt thật của hắn, có người đoán dị năng của hắn lên tới cấp 3S, có khả năng thao túng lòng người, nên mới bị liệt vào danh sách nhân vật nguy hiểm cấp 3S."
"Đúng là kẻ tàn nhẫn." Nghe xong lý lịch của "Quý ông", Thời Liệt không khỏi cảm thán.
"Đúng thế, không biết vì sao hắn lại tái xuất giang hồ, chẳng lẽ sắp có đại sự gì xảy ra? Lần này không định nổ tung hành tinh Thủ Đô đấy chứ?" Tư duy của Tống Tiểu Hi bay xa rất nhanh.
"Hắn mà đến đây thì mục tiêu chính chắc là san bằng cái hành tinh Hỗn Độn này luôn quá, tụi mình xui xẻo thế sao?" Tư duy của Thời Liệt còn bay xa hơn.
Tô Nhạc rất tán đồng: "Dạo này đúng là xui thật, nếu không sao lại gặp phải cái đứa như Tống Tiểu Hi."
Tống Tiểu Hi khinh khỉnh: "Em vốn dĩ có thể là một đứa trẻ thông minh ngoan ngoãn, ngặt nỗi có kẻ cứ thích nói năng âm dương quái khí."
"Bản chất của nhóc lộ ra từ lâu rồi, kể từ lúc nhóc đắc ý gọi Thời Liệt là 'kẻ ngốc dễ lừa' ấy." Tô Nhạc đầy ẩn ý.
Tống Tiểu Hi không hiểu thấu ý tứ sâu xa đó, chỉ tưởng anh đang mỉa mai mình, hậm hực nói: "Lần sau em nhất định sẽ né khỏi tầm mắt của camera!"
Sau đó nhóc có hỏi Thời Liệt vì sao biết nhóc nói xấu sau lưng, câu trả lời của cô là: "Trời biết, đất biết, camera biết." Tống Tiểu Hi không mảy may nghi ngờ, vì nhóc cũng chẳng nghĩ ra cách giải thích nào hợp lý hơn.
Thời Liệt chọn cách giấu kín dị năng của mình sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng. Chẳng ai có thể chấp nhận việc những vật dụng quanh mình có thể tiết lộ đời tư bất cứ lúc nào. Một khi dị năng bị bại lộ, người ta không thể ngừng tiếp xúc với các vật thể phi sinh mệnh, nên cách tốt nhất để giải quyết vấn đề chính là "xử lý" luôn nguồn cơn — chính là cô.
Hơn nữa, dù các thực thể phi sinh mệnh đa phần tính tình đơn thuần, không làm hại con người, nhưng biết đâu có kẻ điên rồ muốn xưng bá vũ trụ lại nảy ra ý đồ xấu. Cô đã nghe không ít chuyện về thí nghiệm trên cơ thể người ở chợ đen, không muốn một ngày thức dậy lại thấy mình bị lôi đi làm công cụ trả thù xã hội. Vì vậy, đến nay người duy nhất biết cô có thể giao tiếp với đồ vật chỉ có Tô Nhạc.
Ánh nắng sớm xuyên qua cửa sổ rót xuống bàn ăn. Tống Tiểu Hi múc một thìa tào phớ đưa vào miệng, khóe môi cong lên: "Ngọt!"
Nhóc hạnh phúc ngẩng mặt lên, mắt híp lại thành một đường kẻ: "Oa, cuối cùng cũng được ăn tào phớ ngọt! Dưới chân núi nhà em toàn tào phớ mặn, vị kỳ cục lắm."
Tô Nhạc một tay chống cằm, uể oải cầm đũa chọc chọc vào bát đậu hũ, lầm bầm: "Đúng là tà giáo."
Thời Liệt liếc qua: "Lo mà ăn sáng đi."
Tô Nhạc lớn giọng: "Tôi phản đối! Tào phớ nhất định phải ăn mặn!"
Thời Liệt lạnh lùng: "Người đâu, lôi kẻ dị giáo này ra ngoài hỏa thiêu cho ta."
Tống Tiểu Hi giơ cao hai tay hưởng ứng: "Để em! Để em làm!"
Hai chọi một, không đánh tự tan, Tô Nhạc lập tức "tắt đài", nói giọng không cảm xúc: "Tôi sai rồi, tôi đầu hàng, tào phớ ngọt vạn tuế."
Anh dũng sĩ diện nuốt một miếng lớn, cảm nhận dư vị còn sót lại, anh thẫn thờ lẩm bẩm: "Sao trên đời lại có thứ quái đản như tào phớ ngọt cơ chứ."
Tống Tiểu Hi làm mặt quỷ: "Lêu lêu, anh mới là thứ quái đản ấy."
Thời Liệt quét mắt nhìn mặt bàn, thấy còn mỗi đĩa nấm hương luộc không ai đụng vào. Cô thuận tay gắp một miếng vào bát Tống Tiểu Hi: "Trẻ con không được kén ăn."
Gương mặt nhỏ nhắn của Tống Tiểu Hi nhăn lại: "Em ăn rồi mà."
"Cái đĩa nấm hương này từ lúc bưng lên bàn đã được đúng mười hai phút rồi." Thời Liệt phán một câu đầy vẻ uy nghiêm.
"Em không phải đứa con nít ba tuổi, chị đừng có hòng lừa em." Tống Tiểu Hi vỗ bàn phản đối.
"Mắt chị nhìn chuẩn lắm đấy." Thời Liệt cãi lại.
"Cái này thì liên quan quái gì đến tố chất chuyên nghiệp của chị hả???" Tống Tiểu Hi cạn lời.
Tô Nhạc chậm rãi múc một thìa tào phớ, khẽ liếc nhìn nhóc tì: "Tôi khuyên nhóc nên mau ăn đi, nếu không nhóc sẽ còn được thấy nhiều loại 'tố chất chuyên nghiệp' khác của cô ấy nữa đấy."
Vừa đưa thìa vào miệng, anh bỗng cảm thấy sự xuất hiện của Tống Tiểu Hi cũng không tệ lắm. Ít nhất thì đống nấm hương kia đã có người "dọn dẹp" hộ.
Chiếc đĩa còn chủ động đề nghị: “Liệt Liệt có muốn chia sẻ dị năng cho tôi không, để tôi hất tung đống nấm hương này vào bát nó luôn cho bõ ghét.”
Thời Liệt vân vê đầu ngón tay, "tố chất chuyên nghiệp" trong người bắt đầu rục rịch.
Tống Tiểu Hi nghe không hiểu những lời ẩn ý của hai người kia, ngó nghiêng một hồi rồi chợt nhận ra điều gì đó.
"Khoan đã, từ lúc bưng lên bàn đã được mười hai phút? Em dù gì cũng đã ăn một miếng rồi, thế còn hai người một miếng cũng chưa đụng vào à?"
Thời Liệt ngước nhìn trời.
Tô Nhạc cúi nhìn đất.
"Hóa ra là vậy! Bảo sao hai người cứ đẩy đĩa nấm hương sang phía em. Té ra là hai người kén ăn nên bắt em gánh hộ chứ gì, sao lại có thể trơ trẽn mà giáo huấn em như thế!" Tống Tiểu Hi tức tối.
Thấy âm mưu bị bại lộ, Thời Liệt liếc mắt ra hiệu với Tô Nhạc.
Tô Nhạc lập tức buông thìa, nghiêm túc nói: "Tụi tôi mà là hạng người đó sao?"
Tống Tiểu Hi gật đầu cái rụp trước khi anh kịp dứt lời: "Đúng thế!"
"Tất nhiên là không phải rồi!" Thời Liệt cao giọng át cả tiếng nhóc, ra vẻ tâm huyết: "Thật ra tụi chị đang giáo dục nhóc đấy. Tương lai ba chúng ta sẽ sống cùng nhau, nên chị và Tô Nhạc quyết định phải sửa bằng được cái thói kén ăn của nhóc."
"Đúng vậy." Tô Nhạc gật đầu phụ họa.
Tống Tiểu Hi nhìn hai người họ bằng ánh mắt đầy sự hoài nghi.
"Ăn đi, ăn nhiều vào." Thời Liệt gắp thêm nấm hương cho nhóc, nụ cười hiền từ hết mức, "Ăn để bổ sung dinh dưỡng cho mau cao."
Gương mặt Tống Tiểu Hi đầy vẻ uất ức: "Em nhìn thấu hai người rồi, rõ ràng là đang bắt nạt trẻ con."
Nụ cười trên mặt Thời Liệt chợt tắt ngấm: "Ăn sạch đĩa nấm này cho chị, nếu không từ nay về sau trên bàn ăn nhóc sẽ chỉ thấy toàn là tào phớ mặn thôi."
Mắt Tô Nhạc sáng rực lên: "Ý kiến hay, tôi tán thành!"
Tống Tiểu Hi: "!!!" Đúng là bị đánh trúng tử huyệt rồi!
Chằm chằm nhìn Tống Tiểu Hi "giải quyết" sạch đĩa nấm hương xong, Thời Liệt mới cắn một miếng bánh trứng, hai má phồng lên chậm rãi nhai, tâm trí lại trôi về cảnh tượng tối qua khi cô vô tình làm cuộc trò chuyện với Du Hành Quyện rơi vào ngõ cụt.
Biểu cảm của Du Hành Quyện lúc đó cực kỳ phức tạp, cứ như thể anh ta đang xuyên qua cô để nhìn một ai đó khác.
Chậc, chẳng lẽ trên đời này cũng có người thẳng tính y như mình sao? Hay là lại thêm một kẻ nữa vốn đã biết mình từ trước?
Nhưng đó chưa phải là trọng điểm, trọng điểm nằm ở cuộc "hội thoại" giữa các thực thể phi sinh mệnh kìa.
Ngay khoảnh khắc Du Hành Quyện mở cửa, cô đã nghe thấy một tiếng thầm thì cực nhỏ: “Chủ nhân xinh đẹp hơn trong ảnh nhiều nha!”
Nằm ngoài dự đoán nhưng lại hợp tình hợp lý, cô đoán được đối phương đến đây là có mục đích, chỉ là chưa nghĩ ra trên người mình và Tô Nhạc có thứ gì đáng để anh ta mưu đồ đến vậy.
Thời Liệt chìm vào hồi ức.
Quang não hớn hở: “Cái món đồ nào đang nói chuyện đấy, mắt nhìn tinh đời thế!”
“Là tôi, là tôi đây! Nhìn qua đây này, tôi là Áo Sơ Mi!” – Chiếc áo sơ mi của đối phương chủ động chào hỏi.
Khi đồ vật trên người mình bắt đầu "tám chuyện" với bên kia, Thời Liệt mới phát hiện ra trên người Du Hành Quyện có tận mấy thực thể phi sinh mệnh có ý thức.
“Nhóc có biết Liệt Liệt nhà tôi không?” – Quang não hỏi thăm.
“Cũng không hẳn là biết, tôi chỉ từng cùng Quyện Quyện xem qua tư liệu về cô ấy một lần thôi.”
Quang não gặng hỏi: “Chủ nhân nhà nhóc là đặc biệt đến tìm Liệt Liệt hả?”
“Cụ thể thì tôi cũng không rõ lắm. Nhóc có thể hỏi anh Đồng Hồ, người suốt ngày ở cạnh Quyện Quyện ấy.” – Áo Sơ Mi hiếm khi gặp được nhiều bạn mới có thể giao tiếp như vậy nên tỏ ra cực kỳ nhiệt tình.
Quang não réo gọi: “Anh Đồng Hồ ơi, anh Đồng Hồ ơi!”
Thái độ của Đồng Hồ lại vô cùng lãnh đạm: “Miễn bàn.”
“Ơ, tại sao thế ạ?” – Quang não lần đầu vấp phải "đá tảng", cảm thấy khó hiểu vô cùng.
“Tôi không nói chuyện với hạng đồ vật ấu trĩ.” – Đồng Hồ cao ngạo đáp.
“Vậy thì thôi vậy.” – Không nhận được câu trả lời, Quang não có chút thất vọng. Nó thầm nghĩ giá mà có Găng Tay ở đây thì tốt, gã đó còn mải ghi chép số liệu hư hại của cơ giáp nên chưa về nhà.
Áo Sơ Mi vội vàng an ủi: “Nhóc đừng buồn nhé, anh ấy xưa nay vẫn thế mà.”
“Ừm ừm, không sao đâu.” – Thật ra Quang não cũng chẳng buồn lâu, chỉ thấy tiếc vì không hỏi thêm được thông tin gì hữu ích cho Thời Liệt thôi.
Chiếc Áo Sơ Mi lên tiếng bênh vực chủ nhân: "Cứ yên tâm đi, Quyện Quyện là người tốt, sẽ không làm hại chủ nhân nhà cậu đâu. Một người có thân hình cực phẩm như thế chắc chắn không phải kẻ xấu!"
"Chuẩn không cần chỉnh!" – Chạm đúng tần số, chiếc Áo Phông trên người Thời Liệt cũng phấn khích không kém: "Liệt Liệt nhà tôi cũng vậy! Tôi mê vãi chưởng! Ôi trời ơi, tôi yêu cái cơ bụng của cô ấy đến ch·ết mất, cơ mà lũ Áo Bông kia chẳng hiểu gì cả, cứ hở ra là phê phán bảo tôi biến thái."
"Đừng quan tâm bọn nó nghĩ gì! Tôi hiểu cậu mà!"
"Ôi! Cái làn da mịn màng như lụa này!"
"A! Cái bắp tay rắn rỏi đầy lực lưỡng này!"
Quang Não bị gạt ra khỏi nhóm chat: ...Liệt Liệt cứu mạng, ở đây toàn lũ biến thái.
Anh Đồng Hồ có vẻ đã quá quen với cảnh này: "Áo Sơ Mi, đừng có làm mất mặt Hành Quyện nữa."
Quang Não không muốn lép vế, vội vàng lên tiếng: "Y... im đi!"
Đồng Hồ bình thản đáp: "Tóm lại, Hành Quyện sẽ không tùy tiện ra tay với một người thường có dị năng chỉ ở cấp B đâu."
Dị năng cấp B, ở đây ngoài Thời Liệt ra thì chẳng còn ai khác.
"Liệt Liệt nhà tôi không phải người thường nhé!" – Quang Não gào lên phản bác: "Liệt Liệt biết cổ võ đấy, mạnh lắm luôn!"
Đồng Hồ khinh khỉnh: "Thì đã sao? Chịu nổi một phát pháo cơ giáp không?"
Quang Não không cam lòng: "Liệt Liệt là kỹ sư cơ khí, biết chế tạo cơ giáp đấy!"
"Hừ, ở Đại học Đế quốc, kỹ sư cơ khí đầy rẫy ra, chẳng có gì hiếm lạ."
Đám đồ đạc nhà họ Thời nổi giận lôi đình, đồng loạt gia nhập chiến trường:
"Liệt Liệt nhà chúng tôi đọc nhiều sách lắm!"
"Liệt Liệt nhà chúng tôi nấu ăn ngon lắm!"
"Liệt Liệt nhà chúng tôi còn biết nhặt rác nữa cơ!"
...
Tiếng cãi vã trong đầu đột ngột im bặt khi ý thức của Thời Liệt quay trở lại thực tại. Tô Nhạc nhìn cô hồi lâu, đột nhiên gọi: "Thời Liệt."
"Hửm?" Thời Liệt sực tỉnh.
"Tôi thấy cô ngẩn người ra một lúc lâu rồi, đang nghĩ gì thế?"
"Nghĩ về anh hàng xóm mới, rồi cả vị Trưởng ban Trật tự vừa tới nữa." Thời Liệt cau mày, đây là biểu hiện của việc cô đang vắt óc suy nghĩ mà chưa tìm ra lời giải, "Cậu bảo Trưởng ban Trật tự tới đây làm gì nhỉ? Cái hành tinh này ngoài đống lệnh truy nã di động ra thì còn tài nguyên gì đáng giá để họ phải đích thân tới thị sát sao?"
"Mục tiêu là 'Quý ông' chăng? Có lẽ hắn đã tới đây từ sớm, nhưng để tránh gây hoảng loạn nên họ mới ém tin tức đến tận giờ." Tô Nhạc phỏng đoán, "Ba năm trước Nữ vương Đế quốc vừa lên ngôi đã bị hắn làm nhục mặt như thế, chắc là hận hắn thấu xương rồi, không chừng đặc biệt phái Trưởng ban tới để tóm hắn đấy."
Thời Liệt đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thán: "Dạo này bất ổn thật, lại còn lòi đâu ra ông hàng xóm lai lịch bất minh, chẳng rõ muốn làm gì, không lẽ chỉ vì 80 vạn kia thôi sao?"
Tô Nhạc tiếp lời: "Hôm qua tôi không tìm thấy thông tin gì về Du Hành Quyện trong kho dữ liệu công dân, chứng tỏ hắn hoặc là kẻ không hộ khẩu, hoặc thông tin thuộc diện bảo mật. Ngoài ra, lão hàng xóm cũ biến mất nhưng lệnh truy nã vẫn chưa bị gỡ, theo lý thường thì một tội phạm khét tiếng đền tội phải được thông báo ngay lập tức mới đúng. Vậy nên có khả năng hắn chưa bị bắt chính thức mà chỉ đang lẩn trốn thôi."
Anh ngẫm nghĩ một chút rồi bổ sung: "Nhìn khí chất của Du Hành Quyện thì lai lịch chắc chắn không tầm thường, hắn cố tình tiếp cận chúng ta thì kiểu gì cũng phải đề phòng một tay. Để tôi đi 'hack'... à nhầm, 'mượn' mạng quân sự tra thử xem sao."
"Nhìn khí chất thì thiên về phe chính nghĩa hơn." Thời Liệt nhớ lại hai lần gặp gỡ Du Hành Quyện, thực ra ấn tượng của cô về anh ta cũng không tệ lắm.
"Cậu đối với mấy người mặt mũi đẹp đẽ thường có hảo cảm mù quáng lắm." Tô Nhạc chỉ ra lỗ hổng trong tư duy của cô, "Trông mặt mà bắt hình dong không phải là hành vi lý trí đâu, nhìn cậu cũng giống người tốt đấy thôi, nhưng thực tế thì sao?"
Thời Liệt kinh ngạc trước lời anh nói: "Tôi đã hy sinh bao nhiêu tâm huyết để xây dựng một hành tinh Hỗn Độn tươi đẹp, tôi mà không phải người tốt thì là ai?"
Tô Nhạc vặn lại: "Ba đứa mình là lũ 'ngưu tầm ngưu, mã tầm mã', chẳng lẽ cậu lại là ngoại lệ?"
Thời Liệt ưỡn ngực khẳng định: "Tôi là đóa sen 'gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn'."
Lời tuyên bố hùng hồn của cô chỉ đổi lại được hai cái lườm cháy mặt.
"Thế còn muốn ăn cơm không? Tôi là người nắm giữ lương thảo đấy nhé." Thời Liệt tung chiêu cuối "vô năng cuồng nộ".
Tô Nhạc tốt bụng nhắc nhở: "Hôm qua chúng ta nhặt về một 'đầu' Tống Tiểu Hi, một mình nó đã 'xử' sạch sành sanh khẩu phần ăn ba ngày của ba người rồi. Bữa sáng hôm nay là hạt gạo cuối cùng đấy."
"Cái gì?" Tay run lên một cái, miếng bánh trứng cuối cùng rơi bịch xuống đĩa, Thời Liệt trợn tròn mắt.
Dưới hai ánh nhìn nóng rực như lửa đốt, Tống Tiểu Hi – kẻ vừa mới múc xong bát cháo thứ tư – bỗng khựng lại, lảng tránh ánh mắt: "Em mới mười tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn mà..."
Những rắc rối liên tiếp ập đến khiến Thời Liệt cảm thấy bất an, nhưng nỗi bất an xa xôi đó nhanh chóng bị thảm họa trước mắt thổi bay - họ hết sạch đồ ăn rồi.
Bảo là "dễ nuôi" lắm cơ mà? Đúng là lời của dân sale, không tin nổi dù chỉ một chữ!
Thời Liệt không tài nào hiểu nổi cái thân hình nhỏ thó của Tống Tiểu Hi làm sao có thể tiêu thụ hết sạch đống thức ăn cho hai người trong vòng ba ngày chỉ trong một đêm. Công nghệ ở hành tinh Hỗn Độn tuy lạc hậu so với mặt bằng chung tinh tế nhưng vẫn tiên tiến hơn thế giới cũ của cô rất nhiều. Ví dụ như tủ lạnh ở đây có thể bảo quản thức ăn cực lâu, đồ nấu xong để vài ngày mang ra hâm lại vẫn giữ nguyên hương vị.
Thế nên cô mới yên tâm nấu sẵn cả đống đồ, định bụng ba ngày tới sẽ tập trung sửa cơ giáp và nghiên cứu cái cánh tay máy, lúc nào đói thì sai Tô Nhạc đi hâm nóng là xong.
Đúng là người tính không bằng trời tính, xui xẻo luôn nhanh hơn cô một bước. Đến khi cái tủ lạnh sạch bong kin kít cô mới biết mình vừa nhặt về một con "Thao Thiết" chính hiệu.
Tô Nhạc đã bỏ cuộc từ lâu, anh buông bát, ngả người ra sau ghế: "Sáng nay quên chưa nói, lúc cậu mải kiểm tra cái cánh tay máy tối qua, có kẻ nửa đêm kêu đói rồi lẻn vào bếp. Tôi thề là đã ngăn cản hết sức, nhưng kết quả rành rành đấy, tôi thất bại thảm hại."
Thời Liệt không thể tin nổi: "Đồ ăn ba ngày mà nhóc ăn sạch trong một bữa khuya? Nhóc thuộc chòm sao Thao Thiết à?"
Tối qua cô đúng là bận kiểm tra cái cánh tay máy, và quả thật đã phát hiện ra vấn đề: Bảng điều khiển có dấu vết bị cạy phá, nhưng kỳ lạ là cô kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần vẫn không thấy linh kiện nào bị mất hay hỏng hóc, vì thế mà tốn không ít thời gian.
Tống Tiểu Hi rụt cổ, chột dạ nói: "Sau khi bói xong em bị tiêu hao năng lượng nhiều lắm. Bữa tối toàn là rau củ, ăn xong vẫn thấy đói cồn cào nên mới phải mò đi kiếm ăn đêm..."
Tô Nhạc lặng lẽ bồi thêm nhát dao: "Thế nên sáng nay nó mới hăng hái chuẩn bị bữa sáng đấy, vì những thứ khác ăn được đều đã chui tọt vào bụng nó hết rồi."
Thời Liệt nuốt nốt miếng bánh trứng cuối cùng, vẻ mặt đầy bi thương: "Tin buồn cho nhóc đây: Ngay hôm qua chị và Tô Nhạc đã tiêu sạch đồng tinh tệ cuối cùng rồi. Hai ngày nữa mới có việc mới, bát cháo trong tay nhóc chính là lương thực cuối cùng của cái nhà này đấy."
Lần này đến lượt Tống Tiểu Hi trợn tròn mắt.
"Chẳng phải Tổ sư gia chỉ dẫn em đến đây để ôm đùi đại gia sao?"
"Rất tiếc, cái đùi này chỉ có xương thôi, không có thịt đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

