Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai chiến sĩ trẻ phía trước dựng tai lên nghe, không ngờ lại có người dám dùng tiền giao dịch với Đoàn trưởng của họ.
Lần trước cái tên dùng tiền đập người kia, là đang ở trại giam nào nhỉ?
Thật bất ngờ, Đoàn trưởng của họ lại mở miệng: “Chút tiền này không đủ, cô phải thêm ít nhất hai nghìn đồng nữa!”
Ơ, Đoàn trưởng của họ, từ bao giờ lại ham tiền đến thế?
Liễu Phi Yên sửng sốt: “Được, nhưng ngài phải cho tôi hai tháng!”
Sau đó là một khoảng im lặng, Hoắc Thừa Cương dường như đã ngủ thiếp đi.
Liễu Phi Yên thở phào nhẹ nhõm, có Hoắc Thừa Cương giúp đỡ bảo vệ, kế hoạch trả thù của cô có thể triển khai một cách hoàn hảo.
Liễu Phi Yên không đến bệnh viện huyện mà đi thẳng đến một con hẻm nhỏ hẻo lánh.
Hoắc Thừa Cương mở cửa xe: “Xuống xe, tự mình đi đến nhà nghỉ đi!”
“Lãnh đạo...” Tiểu Trịnh còn muốn nói nhưng bị Tiểu Lưu vươn tay kéo đi mất.
Hoắc Thừa Cương ngồi trên xe, khuỷu tay dựa vào cửa sổ, nhìn người phụ nữ thân hình gầy gò, dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay cô, bước vào trong sân.
“Cô tìm ai?” Một bà lão trong sân với đôi mắt đục ngầu, nheo mắt cố gắng nhìn rõ cô là ai rồi hỏi.
Liễu Phi Yên nhìn vào trong nhà: “Tôi tìm phóng viên Tào!”
Tào Văn Tụy nghe thấy động tĩnh, bước ra từ bên trong: “Cô tìm tôi?”
“Vâng!”
Tào Văn Tuỵ đánh giá cô gái toàn thân đầy máu, nhưng dung mạo xinh đẹp này, trực giác cô đến tìm mình có chuyện lớn.
“Vào nhà nói chuyện đi!”
Liễu Phi Yên ngồi trong căn nhà tối tăm ẩm thấp, đầu mũi ngửi thấy mùi hôi thối trong không khí, chắc hẳn là cách bãi rác không xa.
Cô nâng chiếc cốc tráng men, uống ngụm nước đầu tiên sau khi trọng sinh, làm ẩm cổ họng.
“Phóng viên Tào, tôi muốn tặng chị một cơ hội để nổi danh thăng chức, chị có muốn không?”
Tào Văn Tụy ngoài 30 tuổi, đương nhiên sẽ không dễ dàng tin lời một cô gái nhỏ.
“Cứ nói đi, xem tôi có thể giúp được gì cho cô!”
Liễu Phi Yên hạ mắt, các khớp ngón tay cầm cốc tráng men trắng bệch: “Chị có biết xã Ngọc Long không?”
Không đợi Tào Văn Tụy trả lời, cô nói tiếp: “Hứa Văn Kiệt, con trai của Hứa Thiên Mậu, trạm trưởng trạm lương thực xã Ngọc Long, đã cùng em họ lừa cưới lừa tiền, ý đồ ** làm nhục nữ đồng chí.
Nghe nói phóng viên Tào là một nữ kiệt không thua kém đấng mày râu, tôi mạo muội đến đây, muốn nhờ cô giúp tôi!”
Tào Văn Tụy im lặng, rất lâu sau, cô ấy mới hỏi: “Người trên xe ngoài cửa là gì với cô?”
“Anh ấy...” Liễu Phi Yên ngừng lại, trả lời mơ hồ: “Là một người anh có mối quan hệ tốt, tạm thời sẽ bảo vệ tôi một thời gian!”
Tào Văn Tuỵ nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Liễu Phi Yên bối rối cúi đầu, cô biết Tào Văn Tụy đã hiểu lầm, cho rằng cô có quan hệ bất chính với Hoắc Thừa Cương, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Quả nhiên, Tào Văn Tuỵ lạnh lùng nói: “Đồng chí Liễu, tôi sẽ không giúp một người tác phong không đoan chính, đổi trắng thay đen!”
Liễu Phi Yên lấy ra bằng chứng: “Phóng viên Tào, tôi thề, những gì tôi nói tuyệt đối không có nửa lời dối trá!”
Tào Văn Tuỵ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt cô gái nhỏ không hề né tránh, trong suốt và thẳng thắn.
“Được, chuyện này tôi đồng ý!”
Liễu Phi Yên bước ra khỏi cổng nhà họ Tào, sau khi lên xe, toàn thân cô mệt mỏi rã rời, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi.
Kiếp trước, cô từng đọc bài báo về Tào Văn Tụy, cô ấy là một người phụ nữ, nhưng lại dám một mình xâm nhập vào băng nhóm tội phạm, điều tra các vụ án buôn người ** mại dâm...
Người phụ nữ này có lương tâm, cũng có dã tâm, cô ấy đã dựa vào sự dũng cảm để mở ra con đường máu, đứng lên đỉnh cao.
Cô không biết Tào Văn Tuỵ lúc này đã có sự dũng cảm và dã tâm của sau này chưa, nhưng đây là người duy nhất cô biết có thể giúp được mình.
Hoắc Thừa Cương khởi động xe: “Tôi còn tưởng cô muốn mua thuốc về bỏ xuống giếng, đầu độc tất cả mọi người!”
Liễu Phi Yên nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ thay đổi, lẩm bẩm: “Tôi đúng là muốn đầu độc tất cả mọi người, nhưng tôi còn muốn sống, sống một cách đường đường chính chính, trong sạch, nên tôi... không thể phạm pháp!”
Vừa nói, đầu cô đã nghiêng sang một bên, khi tỉnh lại lần nữa, cô đã ở trong bệnh viện.
Hoắc Thừa Cương bưng bát nước đường đỏ bước vào: “Phí nhập viện cộng với tiền thuốc, tổng cộng tám đồng rưỡi, số tiền này tính riêng!”
Cô y tá nhỏ bên cạnh đang mắt hình trái tim, nghe thấy lời này, trái tim tan vỡ.
Nhìn người đàn ông khí phách hiên ngang, lạnh lùng kia, vừa mở miệng lại đi đòi tiền người ta, cô gái người ta yếu ớt như vậy, anh ta không thể chọn lúc khác đòi tiền sao.
Hừ, có đẹp đến mấy cũng vô dụng!
“Được!” Liễu Phi Yên lại cảm thấy thế này rất tốt, cô không muốn mắc nợ ân tình mà không trả hết được, tính toán rõ ràng mọi chuyện đều tốt cho cả hai.
Trong phòng bệnh bên cạnh, Chu Bích Lan nhìn người con trai đầy máu, cả người cũng đang run rẩy.
“Cha mẹ cậu đâu rồi? Họ chăm sóc con trai tôi kiểu này sao?”
Đứa con trai lành lặn, đi ăn cưới về lại trở thành người tàn phế, ai mà chịu nổi.
Anh Vương run rẩy nói: “Mẹ cháu... Mẹ cháu vốn định đến, nhưng nửa đường... Nửa đường bị người nhà họ Ngô bắt lại, họ đòi cha mẹ cháu bồi thường con dâu, không đưa người thì không cho đi!”
Chính vì người nhà họ Ngô vác cuốc, chặn đường nhà họ Vương gây chuyện, nên đã làm chậm trễ việc điều trị của Hứa Văn Kiệt.
Khi đưa đến bệnh viện huyện, bác sĩ nói trời quá nóng, không được xử lý kịp thời nên bị nhiễm trùng, dù có chữa khỏi, e rằng phương diện kia cũng sẽ bị ảnh hưởng, không dám đảm bảo sau này có thể sinh con trai.
Chu Bích Lan một bụng lửa giận không có chỗ phát tiết: “Được, được! Cha mẹ cậu không đến, vậy ** đã hại con trai tôi đâu?”
Chị dâu Vương hận chết Liễu Phi Yên: “Cô ta thông đồng với một sĩ quan quân đội mới về, ngồi ô tô của người ta vào thành phố, nói là đến bệnh viện huyện khám bệnh, chúng ta cũng không thấy cô ta, chắc là đi cùng đàn ông làm chuyện dơ bẩn rồi!”
Chu Bích Lan độc ác nói: “Sĩ quan? Tôi mặc kệ nó là sĩ quan hay không là sĩ quan, dù là Hoàng đế đến, Liễu Phi Yên cũng phải đền mạng cho con trai tôi!”
Hứa Văn Kiệt tỉnh lại, mắt vô hồn nói: “Mẹ, Liễu Phi Yên không thể chết!”
Chu Bích Lan thấy con trai tỉnh, vừa đau lòng vừa giận: “Đến nước này rồi, con còn nói giúp cho cô ta, con trai, cái con ** đó, cô ta... Cô ta đã hủy hoại con rồi!”
Hứa Văn Kiệt siết chặt nắm đấm, ánh mắt chứa đầy nọc độc và sự u ám: “Cô ta không thể chết, con muốn cô ta phải ở bên cạnh con như một con chó, hầu hạ con cả đời!”
“Đúng! Đúng!” Chu Bích Lan cũng cảm thấy, cứ để Liễu Phi Yên chết như thế thì làm sao con trai bà ta trút được cơn tức, nhất định phải bắt Liễu Phi Yên làm trâu làm ngựa hầu hạ con trai cả đời.
Chưa kịp để Chu Bích Lan tìm thấy Liễu Phi Yên, nghĩ ra cách xử lý Liễu Phi Yên thì điện thoại từ xã gọi đến, nói rằng Liễu Phi Yên đã đưa người của Cục Công an huyện đến đồn công an xã, kiện cả nhà họ Hứa tội hãm hại nữ đồng chí.
Chu Bích Lan tức đến mức bật cười: “Hay lắm, tôi còn chưa tìm cô ta tính sổ, cô ta lại tự dâng mình đến trước rồi!”
Chu Bích Lan nhìn đứa con trai trước mắt, lòng dâng lên nỗi bi thương.
Đứa con trai từng ôn hòa nho nhã, điềm tĩnh chỉ trong ba ngày đã trở nên suy sụp, tàn tạ.
Liễu Phi Yên!
Cô đã hại đứa con trai bà ta kiêu hãnh nhất, hủy hoại niềm hy vọng của nhà họ Hứa rồi.
Tại đồn công an.
Hứa Thiên Mậu, cha của Hứa Văn Kiệt đang trò chuyện với người của Cục Công an huyện: “Đồng chí, đây đều là hiểu lầm cả, cô gái này ấy mà, một lòng tơ tưởng con trai tôi.
Nhưng con trai tôi đã có bạn gái rồi, không muốn qua lại với cô ta, cô ta vì yêu sinh hận nên mới xuống tay với con trai tôi.
Còn về những bằng chứng kia đều là giả, là do cô ta và tình nhân uy hiếp mọi người ký tên làm chứng!
Nếu các đồng chí không tin, có thể gọi mọi người đến, hỏi lại lần nữa là rõ ngay!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
