Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cái con bé này, dẫn người về mà sao không nói trước một tiếng, cái này... cái này vô lễ quá mức rồi!
Mau! Mau vào nhà ngồi! Mẹ, mau đun nước cho Phi Yên và vị này… Luộc ít trứng đường!”
Chị ta luống cuống tay chân muốn lau sạch chiếc ghế đẩu đã sứt mẻ bên cạnh, cố gắng không để người ta chê bai.
Diêu Bích Vân đứng sững tại chỗ, ánh mắt dò xét đảo qua đảo lại giữa Liễu Phi Yên và Hoắc Thừa Cương, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng không dám mở lời.
“Không cần!” Liễu Phi Yên làm như không thấy phản ứng của chị dâu, nhẹ giọng nói:
“Anh ấy chỉ tiện đường đưa tôi về thôi, còn có việc phải làm, không thể chậm trễ!
Anh Hoắc, cảm ơn anh đã đưa tôi về, anh cứ đi làm việc của mình đi, lát nữa tôi sẽ lên thành phố tìm anh!”
Hoắc Thừa Cương nhìn cô mà không nói gì, liếc qua hai mẹ con Diêu Bích Vân với vẻ cảnh cáo.
“Sống! Thì phải sống ra dáng người, đừng có hèn nhát như con thỏ, bị người ta ăn xong còn chê mắc răng!”
Liễu Phi Yên biết anh đang diễn kịch, vẫn đỏ hoe mắt nghẹn ngào: “Tôi biết, cảm ơn anh Hoắc!”
Vương Tú Phân thấy Hoắc Thừa Cương định đi, vội vàng tiến lên kéo Liễu Phi Yên, ra hiệu cô giữ người lại:
“Ôi, đồng chí người ta khó khăn lắm mới đến một chuyến, mày bảo người ta ăn cơm xong rồi đi chứ!”
Liễu Phi Yên rút tay về: “Chị dâu, không cần khách sáo như vậy đâu!”
Diêu Bích Vân là tái giá, chồng của Vương Tú Phân là con riêng của chồng bà. Ngay cả Diêu Bích Vân còn sống khó khăn trong nhà này, huống hồ cô là con chồng trước.
Hoắc Thừa Cương nhướng mày nhìn cô: “Cô không tiễn tôi sao?”
Liễu Phi Yên ngạc nhiên, nhưng vẫn tiến lên một bước: “Đi thôi, tôi tiễn anh ra!”
“Hôm nay, cảm ơn anh, Đoàn trưởng Hoắc, đại ơn của ngài, tôi...”
Cô chưa nói dứt câu, Hoắc Thừa Cương đã ném túi đồ của cô qua, đôi mắt dài và hẹp đầy nguy hiểm nhìn chằm chằm cô:
“Nhớ kỹ, cô nợ tôi, sớm muộn gì cũng phải trả!”
Liễu Phi Yên chưa hiểu rõ lời anh nói có ý gì, chiếc xe đã cuốn theo một làn bụi đất, biến mất khỏi tầm mắt.
Cô xách túi quần áo, quay lại sân, đối diện với ánh mắt dò xét của hai mẹ con.
“Người đó là làm gì?”
Liễu Phi Yên hạ mắt: “Chị không nhìn ra sao, quân nhân, Đoàn trưởng, chuyện nhà họ Vương, chính anh ấy giúp tôi giải quyết!”
Vương Tú Phân lại gần: “Phi Yên, người đó phải lòng mày rồi sao?”
Liễu Phi Yên làm bộ không nhìn thấy sự tính toán trong mắt chị ta, cố tình đánh trống lảng:
“Mẹ, hai ngày nữa con phải lên thành phố, anh ấy đã tìm cho con việc làm ở trên thành phố rồi!”
Diêu Bích Vân mặt lạnh, giọng nghi ngờ: “Nó thật sự sẽ cưới mày? Không phải... lại giống Vương Chí Cương, đùa giỡn mày thôi chứ?
Tao nói cho mày biết, những người có tiền ở thành phố đó, thích nhất là chơi đùa với mấy gái quê. Mày đừng có ngu ngốc đến mức người ta nói gì cũng tin!”
Liễu Phi Yên chưa kịp mở lời, Vương Tú Phân đã phản bác: “Mẹ, mẹ nói gì vậy, người ta là quân nhân, làm sao có thể giống cái thằng khốn nạn Vương Chí Cương kia được.
Giúp sắp xếp công việc, còn tự mình đưa người về, cái này còn có thể là giả sao?
Phi Yên, mệt rồi hả, mày vào nghỉ đi, quần áo này đưa chị dâu, chị dâu giặt cho!”
Người đàn ông đó nhìn qua đã biết không dễ chọc, không giống loại dỗ ngọt phụ nữ để lợi dụng. E rằng vận may của con bé Liễu Phi Yên này thật sự đã đến rồi.
Ánh mắt Diêu Bích Vân phức tạp, mím môi lại, cuối cùng không nói gì thêm.
Rất nhanh, tin đồn Liễu Phi Yên bị lừa cưới, rồi lại tìm được một đối tượng là sĩ quan, vị sĩ quan đó còn tự lái xe đưa cô về, đã lan truyền khắp thôn.
“Ôi giời, bác không tin à? Vị sĩ quan đó tốt với cô ta lắm, bác xem cái ánh mắt nhỏ của cô ta, nói sao nhỉ... ây, cái câu đó nói sao nhỉ...”
“Đúng đúng đúng, thím ấy đâu có nói bậy, người ta còn phát kẹo mừng trước rồi đấy!”
“Tôi nghe nói còn đi tìm Trưởng thôn để xin ký giấy chứng nhận nữa, cái này chắc chắn là chuẩn bị kết hôn rồi!”
“Đương nhiên rồi, tôi đi Hợp tác xã mua muối gặp thím La Tam, nghe bà ta nói gặp Liễu Phi Yên và vị sĩ quan đó ở Hợp tác xã, người ta mua hết sạch đồ trong Hợp tác xã đấy, nếu không thì sao lại lái xe đưa Liễu Phi Yên về chứ!
Tiếc là tôi đến muộn, không được nhìn thấy vị quân nhân đó trông thế nào!”
Một người bên cạnh hí hửng nói: “Tôi nhìn thấy rồi, ngồi trong xe, uy phong lắm, nhìn là biết làm quan!”
Mà cha con nhà họ La đang sửa đường bên sườn núi lại nghe được một phiên bản tin đồn khác.
“Ôi, La Bằng Tử, sao ông còn có tâm trí mà cười nói với người ta, nghe nói con chồng trước mà vợ ông mang về, gây ra họa lớn rồi!”
La Bằng Tử là cha dượng của Liễu Phi Yên, nghe vậy, chiếc búa đá trên tay rơi phịch xuống đất: “Gì... Ông nói gì?”
La Quốc Khánh đang khiêng đá lót nền đường cách đó không xa, vội vàng đặt đá xuống chạy tới:
“Cái đồ sao chổi đó lại gây ra họa gì nữa?”
Người truyền tin cũng không rõ lắm: “Con gái tôi chẳng phải gả về thôn Vương bên kia sao, nghe nói hôm đó không chỉ đơn giản là Vương Chí Cương lừa cưới rồi bỏ lại con bé chạy trốn đâu.
Nghe nói, em gái cậu còn cầm kéo cắt cái thứ quý giá của thầy giáo Hứa dạy trung học ở thôn rồi!”
“Trời ơi!” Mọi người xung quanh kinh hô: “Quốc Khánh, em gái mày thiến heo là cao thủ đấy, nó ra tay, cái thầy Hứa kia còn có thể... còn có thể toàn vẹn sao?”
“Chậc chậc, người ta nói đoạn trưởng nữ thì tâm địa độc ác, vậy mà nó thật sự ra tay đấy!”
Mặt La Bằng Tử đen như đít nồi, lập tức gọi con trai: “Quốc Khánh, đi tìm chú mày, bảo chú ấy nói chuyện với đội trưởng, mình về nhà một chuyến!”
Cha con La Bằng Tử và La Quốc Khánh hối hả chạy về nhà, đến chân núi gần thôn thì đúng lục gặp phải thím La Tam.
Bà ta túm chặt lấy La Bằng Tử: “Ôi chao, anh Hai, chết rồi, cái đồ sao chổi giẻ rách nhà anh... nó... nó...”
Từ huyện lỵ đến thôn Nhị Tỉnh Tử mười mấy dặm đường, Hoắc Thừa Cương chở Liễu Phi Yên đạp ga chưa đầy nửa tiếng đã đến.
Nhưng thím La Tam đi bằng hai chân thì phải mất hơn một tiếng.
Bà ta vì hỏi thăm chuyện nhà họ Hứa, tán gẫu với người này người kia, lê la mãi đến khi mặt trời sắp lặn mới vội vã chạy về nhà.
Thế nên, vừa đến gần thôn thì gặp cha con nhà họ La, mệt đến khô cả cổ họng, nói năng không nên lời.
Trong lòng La Bằng Tử nóng như lửa đốt: “Thôi được rồi, tao biết rồi, cái con ranh đó gây chuyện, làm bị thương thằng họ Hứa, tao sẽ áp giải nó đến nhà họ Hứa đền tội!”
“Không phải!” Thím La Tam đập đùi, sốt ruột nói: “Đó là chuyện của mấy ngày trước rồi, bây giờ... Bây giờ không chỉ là chuyện thằng Hứa Văn Kiệt, mà là cả nhà họ Hứa... cả nhà họ Hứa bị con bé Liễu Phi Yên nhà anh tống vào ăn cơm tù rồi!”
“Cái gì?” La Bằng Tử và La Quốc Khánh nhìn nhau, run rẩy hỏi:
“Thím... Thím nói, Liễu Phi Yên đã tống... Tống tất cả người cả nhà họ Hứa vào ăn cơm tù rồi sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



