Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Liễu Phi Yên, cô có biết không, phụ nữ quá xinh đẹp cũng là một tội ác!”
Linh hồn phiêu bạt hàng chục năm của Liễu Phi Yên đột nhiên có cảm giác, ngay sau đó cô nhận ra có gì đó không đúng.
Có người đang cởi quần áo cô!
Liễu Phi Yên bỗng nhiên mở mắt. Đập vào mắt cô là chữ Hỷ đỏ chói dán trên bức tường đất thô, tranh Tết em bé ôm cá chép và tờ lịch tuyên truyền kế hoạch hóa gia đình.
Cô đã trở về năm 1985, đúng ngày cưới của cô và Vương Chí Cương sao?
“Tỉnh rồi à?” Hứa Văn Kiệt thấy Liễu Phi Yên tỉnh, chẳng những không sợ hãi, ngược lại còn từ tốn tháo dây thắt lưng.
“Hứa Văn Kiệt!” Khoảnh khắc Liễu Phi Yên nhìn rõ người trước mặt, đồng tử cô co lại, thân thể không kìm được run rẩy, cơn thịnh nộ ngút trời trào ra từ đáy lòng.
“Hôm nay là đám cưới của tôi và Vương Chí Cương, anh làm chuyện này, không sợ Vương Chí Cương trở mặt với anh sao?”
“Trở mặt?” Hứa Văn Kiệt đưa tay bóp cằm cô, qua mắt kính phản chiếu vẻ say mê và tham lam dưới đáy mắt:
“Liễu Phi Yên, cô là một con đàn bà khắc cha hại con, lẳng lơ, có đường chỉ tay đoạn chưởng, cô thực sự nghĩ Vương Chí Cương sẽ cưới cô sao?
Nói thật cho cô biết, Vương Chí Cương tổ chức đám cưới này chỉ để che đậy việc anh ta và con góa phụ nhỏ kia bỏ trốn. Giờ này, e rằng họ đã lên chuyến xe khách đi về huyện rồi.
Với cái danh tiếng bị người đời khinh bỉ của cô, liên tiếp khắc chết vài vị hôn phu, khắc chết cả anh trai ruột, em trai ruột, đến mức ngay cả cha ruột cô cũng sợ hãi mà bỏ mẹ con cô về thành phố, cô nghĩ cô còn có thể gả cho ai?”
Ánh mắt Liễu Phi Yên liếc nhanh chiếc kéo trong giỏ kim chỉ, tai cô nghe thấy tiếng cười nói của họ hàng nhà họ Vương và dân làng ngoài sân, cùng tiếng nhạc chói tai từ máy ghi âm.
Cô cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị sắt tanh khiến đầu óc cô bừng tỉnh ngay lập tức, sát ý lan tràn theo động tác tháo thắt lưng của Hứa Văn Kiệt.
“Hứa Văn Kiệt, dù Vương Chí Cương không cưới tôi, tôi cũng sẽ không lấy anh!”
Hứa Văn Kiệt khinh miệt đến cực độ: “Cưới cô? Ha ha~, tôi chỉ là thương hại cô trong ngày đám cưới lại mất chú rể, để cô nếm thử mùi vị đàn ông là như thế nào!”
Liễu Phi Yên rụt người lại, như con báo săn mồi, chăm chú nhìn chằm chằm Hứa Văn Kiệt, lòng hận thù tựa axit ăn mòn máu, lan khắp tim và tứ chi, đến mức đau buốt thấu xương.
“Hứa Văn Kiệt, anh là giáo viên trường trung học xã, nếu để người ta biết, anh còn muốn giữ thể diện nữa không?”
Hứa Văn Kiệt đẩy kính: “Tôi là giáo viên giữ mình trong sạch, còn cô là con đàn bà lẳng lơ, đoạn chưởng không gả đi được.
Cô nói xem, nếu sự việc bị phanh phui, mọi người sẽ tin ai?”
Hơi thở Liễu Phi Yên chậm lại, những lời đồn đại kiếp trước, như những chiếc đinh thép trên cột nhục nhã, từng cái một đâm sâu vào trái tim, khiến người ta sống không bằng chết.
Cô sinh ra đã mang số bất tường, duyên phận người thân mỏng manh, đường tình duyên lận đận, nên khi Vương Chí Cương cầu hôn, cô đã rất vui mừng.
*bất tường: vận mệnh xấu, không may mắn ngay từ khi sinh ra
Chỉ là Vương Chí Cương e ngại sự phản đối của cha mẹ, nên không thể đưa cho cô bất kỳ món sính lễ nào.
Liễu Phi Yên bị người mẹ đẻ ép buộc hết lần này đến lần khác, nếu không xuất giá, e rằng sẽ bị nhét bừa cho một lão độc thân nào đó. Vương Chí Cương chịu cưới cô, nên cô cũng chẳng bận tâm đến chút sính lễ đó.
Cô đưa toàn bộ tiền tích cóp vất vả của mình cho Vương Chí Cương, bảo anh ta mua ít đồ vật cho có, đỡ để mẹ cô mắng cô là đồ tiện nhân dâng ngược không ai thèm.
Nào ngờ, Vương Chí Cương vừa đón cô về nhà, ngay sau đó đã cầm tiền tích cóp của cô, cùng con góa phụ nhỏ bỏ trốn.
Trước khi đi, anh ta còn cho cô uống thuốc ngủ.
Để cô trong lúc hôn mê bị Hứa Văn Kiệt làm nhục, tỉnh lại rồi suy sụp gào khóc.
Nhưng không ai tin cô, họ đều nói là do cô không biết thân biết phận, quyến rũ Hứa Văn Kiệt, khiến Vương Chí Cương bị cắm sừng, nên anh ta mới bỏ đi trong ngày đám cưới.
Mẹ Vương Chí Cương vừa khóc vừa làm ầm ĩ, đòi cô bồi thường con trai bà ta.
Bạn gái của Hứa Văn Kiệt ở trường dẫn người về thôn, lột quần áo cô, treo lên cây đánh đập, dùng cái kẹp than đâm vào hạ thể cô.
Dân làng đều mắng cô là ôn thần, tai tinh, kẻ gây họa, muốn cô cút khỏi làng, sau này không bao giờ được xuất hiện nữa.
Cô bị đuổi khỏi làng, tìm đến cha ruột ở thành phố xin nương tựa, nhưng bị mẹ kế bán sang tay cho bọn buôn người.
Số phận sau đó của cô, như một con chó hoang va đập đầu chảy máu, bỏ trốn, bị bắt lại, bị xích bằng dây sắt, bị đánh gãy tay chân...
Sau này được người giải cứu, từng chút một sưởi ấm cô, giúp cô dần mở lòng, bắt đầu theo đuổi hạnh phúc.
Đúng lúc cô tưởng mình được trời thương xót, Hứa Văn Kiệt, kẻ đã phá sản lại xuất hiện.
Anh ta dùng những bức ảnh năm xưa uy hiếp, nếu không đưa tiền, anh ta sẽ làm cô thân bại danh liệt, vạn kiếp bất phục, khiến mọi hạnh phúc của cô tan thành bong bóng.
Cô bị dồn vào đường cùng nên đã chọn cách đồng quy vô tận, giết chết Hứa Văn Kiệt, cũng như kết thúc cuộc đời mình.
Ai ngờ lần nữa mở mắt lần nữa, cô lại quay về hôm đám cưới.
Hứa Văn Kiệt rút thắt lưng, lấy chiếc máy ảnh từ túi bên cạnh ra.
“Liễu Phi Yên, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời tôi, tôi đảm bảo...”
Khoảnh khắc nhìn thấy máy ảnh, sát khí trong mắt Liễu Phi Yên cuộn trào.
Kiếp trước, anh ta cũng chính vào ngày này, đã chụp những bức ảnh dơ bẩn không thể tả, giữ lại để chơi đùa, sau này dùng những bằng chứng đó để tống tiền cô, khiến hạnh phúc tưởng chừng đã trong tầm tay cô, trong chớp mắt hóa thành tro bụi.
Hứa Văn Kiệt, anh ta đáng chết!
Cô đã trọng sinh, những kẻ từng hại cô, từng người một! Tất cả đều phải xuống địa ngục báo danh.
Cô nhanh chóng chộp lấy chiếc kéo, dùng sức đâm thẳng vào hạ thể Hứa Văn Kiệt.
“A~”
Hứa Văn Kiệt đang cầm máy ảnh, định né tránh, nhưng bị chiếc quần đã tụt đến mắt cá chân vướng lại.
Phập!
Vật sắc nhọn đâm vào cơ thể, Hứa Văn Kiệt ôm lấy chỗ bên dưới kêu thảm thiết.
Liễu Phi Yên chưa hả giận, giật lấy thắt lưng, quật mạnh vào người anh ta, nhằm thẳng vào chỗ yếu ớt bên dưới mà đánh.
Máu tươi tuôn ra xối xả theo đùi Hứa Văn Kiệt chảy xuống, nhanh chóng làm ướt quần. Anh ta cố gắng bỏ chạy, nhưng bị Liễu Phi Yên kéo lại, trói chặt hai tay.
Liễu Phi Yên dùng dây trói chặt hai tay Hứa Văn Kiệt, chiếc máy ảnh ‘tách tách tách’ chụp lại đủ loại vẻ mặt xấu xí của anh ta, sau đó cô lấy cuộn phim ra, cầm chiếc rìu ở góc tường, đập nát máy ảnh.
Máy ảnh vỡ tan tành dưới đất, nhưng nỗi hận của cô vẫn chưa nguôi, cô xách rìu đi đến trước mặt Hứa Văn Kiệt.
Ánh mắt Hứa Văn Kiệt kinh hoàng: “Liễu Phi Yên, cha mẹ tôi đều làm việc ở xã, cha của bạn gái tôi là lãnh đạo lớn ở huyện, cô... Cô đắc tội với tôi, cô không thoát được đâu!”
Liễu Phi Yên nở nụ cười ma quỷ: “Ai nói với anh là tôi muốn chạy?”
Nói xong, cô giơ rìu lên, bổ thẳng vào bắp chân Hứa Văn Kiệt.
“A~”
Tiếng kêu thảm thiết này đã làm kinh động những người ở ngoài sân.
“Có chuyện gì vậy?”
“Hình như có động tĩnh trong phòng tân hôn!”
Tiếng nhạc dừng lại, sau đó là tiếng động cơ ô tô gầm rú, dường như có khách đến, những người ban đầu chú ý đến động tĩnh trong nhà lại đổ xô ra cổng sân.
Liễu Phi Yên ném rìu đi, xé rách quần áo của mình, vò rối tóc, lấy máu của Hứa Văn Kiệt bôi lên người, rồi kéo mạnh cánh cửa ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



