Thiếu niên nói những lời đó với vẻ quá đỗi bình thản. Giống như hắn hoàn toàn không phải đang nói về chính mình, mà chỉ đơn giản là trần thuật một sự việc chẳng liên quan gì đến hắn.
Ôn Tửu cảm thấy cay cay nơi sống mũi, nhất thời nghẹn lời.
Kiếp trước, lúc gặp Tạ Kỳ thì hắn đã là một cái xác không hồn, nằm trên giường hỷ không còn chút hơi ấm, khiến nàng sợ đến mất mật, lại còn bị Tạ phu nhân hung dữ đòi bắt nàng phải chôn cùng. Lúc đó nàng lo cho bản thân còn không xong, lấy đâu ra tâm trí mà để ý xem vị ngũ công tử này trông đẹp đẽ ra sao, lòng dạ lương thiện thế nào?
Đến tận bây giờ Ôn Tửu mới nhận ra, kiếp trước nàng sống cả đời không gả được cho ai cũng là đáng đời nàng. Bỏ lỡ một người tốt như Tạ Kỳ, sao có thể tìm thấy ai tốt hơn được nữa?
Tạ Kỳ nói: "Mời Ôn cô nương về cho. Ta sẽ không để mẫu thân làm khó gia đình cô, cứ yên tâm."
Thiếu niên đứng không vững, bàn tay vịn vào cánh cửa khẽ run rẩy, có lẽ hắn cũng đang căng thẳng. Hắn đã ôm một chút hy vọng rằng sẽ có người nguyện ý đến bên cạnh mình, nhưng giờ đây lại phải chính tay bóp nghẹt niềm mong mỏi ấy.
"Ngũ công tử!" Ôn Tửu tiến lên đỡ lấy hắn: "Nếu ngũ công tử chịu cưới ta, Ôn Tửu có gì mà không nguyện ý?"
Hai người đứng rất gần nhau, Ôn Tửu nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt thiếu niên trong vắt như nước, không vướng chút bụi trần thế tục.
Vành tai Tạ Kỳ ửng đỏ, rồi đỏ lan dần ra: "Ôn... Ôn cô nương... lời này có phải là thật lòng không?"
Kiếp trước Ôn Tửu đã quá quen với hạng người tham tài háo sắc, hoặc là những kẻ say mê danh lợi. Một thiếu niên thuần khiết như tờ giấy trắng thế này, nàng mới thấy lần đầu.
Vậy mà Ôn Tửu vừa mới vào đã tự nhận mình không phải người tốt. Thiếu nữ đang nắm lấy tay hắn đây, làn da ấm áp, đôi mắt sống động, thần sắc lại nghiêm túc vô cùng.
Ôn Tửu nói: "Ngũ công tử còn chưa hỏi ta, sao đã biết ta không muốn gả cho ngài?"
Gương mặt tuấn tú của Tạ Kỳ bỗng chốc đỏ bừng lên.
Ôn Tửu: "..."
Nàng thấy lời mình nói rất đứng đắn, chẳng hề lả lơi chút nào, sao phản ứng của Tạ Kỳ lại... hệt như bị nữ lưu manh trêu ghẹo vậy? Hay là do kiếp trước sống đến hai mươi chín tuổi chưa chồng, nên vô hình trung nàng tỏa ra cái khí chất "muốn lấy chồng" quá mức?
"Đồ xướng ca không biết xấu hổ!"
Đúng lúc này, một thiếu nữ tầm mười lăm mười sáu tuổi bước vào. Vừa thấy Ôn Tửu, ả đã dựng ngược lông mày, mắng mỏ: "Đứa con gái nhà sa sút, nói dối vài câu mà định trèo cao bám lấy biểu huynh ta sao? Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!"
"Lăng Lan... khụ khụ khụ..."
Tạ Kỳ vừa mở miệng đã ho dữ dội, sắc mặt dần tím tái.
"Đừng vội, hít thở sâu vào."
Ôn Tửu vội vàng vuốt lưng cho Tạ Kỳ, đợi đến khi hơi thở hắn dần thuận lại, sắc mặt dịu đi, mới đỡ hắn ngồi xuống chiếc sập mềm bên cạnh.
Thiếu nữ tên Lăng Lan kia cũng bị dọa cho sợ hãi, muốn tiến lại gần Tạ Kỳ nhưng không dám, chỉ đành đứng cách vài bước chân, uất ức nói: "Muội nghe di mẫu nói rồi, bát tự của đứa con gái nhà nghèo này là giả, nàng ta căn bản không thể xung hỷ cho huynh! Con gái nhà thấp hèn, mặc đồ rách rưới mà cũng dám vào phòng huynh! Nàng ta chắc chắn sợ bị đuổi ra khỏi phủ nên mới cố tình đến chỗ huynh để..."
"Đừng nói nữa!"
Tạ Kỳ không nhịn được lại muốn ho. Ôn Tửu vội lấy một chiếc khăn trên bàn đưa cho hắn, dịu dàng trấn an: "Ngũ công tử không cần nổi giận."
Lăng Lan tức tối dậm chân: "Ở đây đến lượt ngươi lên tiếng sao!"
Ôn Tửu ngước mắt, mỉm cười hỏi: "Cho hỏi cô là vị tiểu thư nào của Tạ gia?"
Tạ gia dương thịnh âm suy, con trai thì cả đống nhưng con gái đến nay chỉ có một đứa mới tám tuổi. Còn vị trước mắt này là cháu gái của phu nhân đương gia, là biểu muội của Tạ Kỳ, vốn coi Tạ phủ như địa bàn của mình, quản còn rộng hơn cả tiểu thư chính thống họ Tạ.
Lăng Lan sững lại, rồi giận dữ: "Ngươi nói thế là ý gì? Ta không họ Tạ thì không được mắng đứa con gái nghèo hèn như ngươi sao? Người đâu, trói nàng ta lại cho ta, ném ra khỏi phủ!"
Vị biểu tiểu thư này vừa gào lên thật to thì bỗng nhiên từ ngoài cửa có một bóng đỏ bay vút vào, trúng phóc vào miệng Lăng Lan.
Bóng đỏ rơi xuống đất, Ôn Tửu mới nhìn rõ đó là một quả thạch lựu nhỏ vừa mới kết trái.
"Máu..."
Vết máu từ khóe miệng chảy xuống, Lăng Lan rên rỉ một tiếng, ôm miệng nói không rõ chữ: "Cho ta..."
Vạt áo màu đỏ sẫm lướt qua ngưỡng cửa, một thiếu niên vóc dáng cao ráo bước vào phòng, khóe miệng nhếch lên cười nhạt đầy vẻ nguy hiểm: "Để ta nghe thấy ngươi còn ồn ào trước mặt Tiểu Ngũ một lần nữa, ta sẽ cắt lưỡi ngươi cho chó ăn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

