Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Nhà Nông, Làm Giàu Nuôi Nhiếp Chính Vương Chương 28: Có Ta Bảo Vệ Muội

Cài Đặt

Chương 28: Có Ta Bảo Vệ Muội

Đám mỹ nhân không ngừng hét lên kinh hãi, quan binh thủ thành loạn thành một đoàn: "Có thích khách!"

Ôn Tửu vừa thoát khỏi cửa tử, đầu đâm sầm vào lồng ngực thiếu niên. Người hắn đầy mùi máu tanh, giọng nói trầm khàn gần như không thể nghe thấy: "A Tửu."

"Đồ dân đen to gan, dám sát hại mệnh quan triều đình, mau bắt lấy cho ta!"

Vương Đào – công tử của Thái thú – quát lớn một tiếng. Đám quan binh đang hỗn loạn như phát điên lao về phía Tạ Hành. Mười mấy Thanh Y Vệ vung kiếm lên xuống, trực tiếp khống chế mấy tên quan viên đang định bỏ chạy.

Ôn Tửu chưa kịp nói hết câu sau, đã thấy mặt Tạ Hành lạnh như sương, một kiếm chém bay đầu Vương Đào. Đôi mắt thiếu niên đỏ rực, gương mặt phủ một lớp hàn sương: "Kẻ nào dám bỏ thành hàng giặc, giết!"

Máu tươi bắn tung tóe đầy đất. Đám quan binh vốn định tiến lên bắt Tạ Hành không tự chủ được mà lùi lại phía sau. Cửa thành nơi hàng ngàn người tụ tập bỗng chốc im phăng phắc.

Khoảnh khắc này.

Ôn Tửu ngỡ như gặp lại vị vương gia khác họ từng huyết tẩy quân thù ở kiếp trước.

Có quan viên run giọng nói: "Kẻ miệng còn hôi sữa không biết nông sâu! Toàn bộ lính canh thành Trường Ninh cộng lại còn chưa tới một vạn người, lấy gì để đánh với thiết kỵ Đại Kim?"

Tạ Hành sắc mặt không đổi: "Giết!"

Thanh Y Vệ đi cùng vung kiếm, trong chớp mắt, lại một cái đầu nữa rơi xuống.

Quan lại và các hộ giàu có đa phần đều nhận ra đây là trưởng công tử nhà họ Tạ ở quận Trường Bình. Bình thường hắn chưa bao giờ làm chuyện gì tử tế, phong lưu phóng đãng thì đứng nhất, nhưng không ngờ khi quân địch áp sát thành, người này lại hoàn toàn biến thành một kẻ khác, thái độ cứng rắn, giết quan chức cao cấp trong thành như chém củ cải, mắt không hề chớp lấy một cái.

Không ai dám đứng ra nói thêm câu nào.

"Tạ công tử, bọn ta khác với cha con tên họ Vương chó chết kia. Họ tham sống sợ chết, nhưng bọn ta... thực sự không có cách nào bảo toàn cho bách tính cả thành này!"

Người lên tiếng là Phó tướng Lý Khánh, đã ngoài năm mươi tuổi, tóc mai điểm bạc, gương mặt đầy vẻ sầu khổ: "Thành Trường Ninh không binh không tướng, nếu chúng ta không hàng, đợi thiết kỵ Đại Kim tràn vào thành, chắc chắn sẽ là máu chảy thành sông. Bọn ta không tiếc mạng mình, nhưng còn bách tính cả thành này..."

Đám đông phụ họa theo: "Chút người này của thành Trường Ninh sao phòng thủ nổi? Không hàng thì còn cách nào?"

"Tiền phong doanh Lý Khánh nghe lệnh!" Tạ Hành từ trong tay áo lấy ra một miếng ngọc bài, ném thẳng cho Lý Khánh. Ông lão nhận lấy nhìn một cái, sắc mặt lập tức đại biến: "Ngươi... ngươi là..."

Mọi người lộ vẻ khó hiểu. Lý phó tướng xưa nay nóng tính, ngay cả Vương Thái thú ông cũng không coi ra gì, vậy mà lúc này lại nhìn một thiếu niên bằng con mắt khác như thế, thật khiến người ta kinh ngạc.

Tạ Hành lạnh lùng ra lệnh: "Điểm binh!"

"Mạt tướng lĩnh mệnh!"

Vị lão tướng quân ngoài năm mươi tuổi vui mừng khôn xiết, như thể trong nháy mắt được trở về thời niên thiếu nhiệt huyết sục sôi, đứng trên tường thành điểm lại số binh lính ít ỏi.

Có người nói: "Thành Trường Ninh chỉ có hơn chín ngàn binh lực, Đại Kim có tới mười vạn, Lý đại nhân, ngài điên rồi sao?"

Tạ Hành nhìn xa xăm ra mặt sông, giọng trầm xuống: "Sẽ sớm không còn mười vạn nữa đâu."

Mọi người hoang mang không yên, lẩm bẩm: "Làm sao có thể, thiết kỵ Đại Kim lẽ nào tự nhiên biến mất được?"

"Lý phó tướng, hiện giờ Thái thú đại nhân đã chết, ngài là người duy nhất làm chủ thành Trường Ninh này, không được hồ đồ đâu!"

Ôn Tửu dõi theo ánh mắt thiếu niên nhìn ra mặt sông. Giữa màn sương mù mênh mông, đột nhiên có ánh lửa hiện ra. Lúc đầu nhìn cứ ngỡ là ảo giác, nhưng chỉ trong chớp mắt, lửa cháy lan rộng liên miên, nối thành một biển lửa. Liên tục có người nhảy xuống sông, tiếng gào khóc cầu cứu hoảng loạn từ mặt sông xa xôi truyền đến tai mọi người.

"Đó là..."

"Thuyền của thiết kỵ Đại Kim đang vượt sông bị cháy rồi..."

"Sao thuyền trên sông lại bốc cháy được?"

Mọi người lẩm bẩm, khi nhìn lại thiếu niên mang đầy sát khí trước mặt, lòng càng thêm kính sợ. Người này đâu phải chỉ là nhất thời ý khí, rõ ràng hắn đã chuẩn bị từ sớm để bắt thiết kỵ Đại Kim phải đền mạng!

Những con thuyền nối liền nhau bị biển lửa nhấn chìm, vô số quân Đại Kim bị thiêu chết, tiếng ngựa chiến hí vang thấu trời xanh. Cảnh tượng thảm khốc đến mức khiến những người trên tường thành phải kinh hãi thất sắc.

"Giặc Kim xâm chiếm bờ cõi ta, đã chịu trời phạt. Các tướng sĩ thành Trường Ninh đâu rồi?"

Sau lưng Tạ Hành lửa cháy ngút trời, tôn lên đôi lông mày tuyệt mỹ của thiếu niên.

Đám người bên dưới không còn ai có ý định thoái lui, đồng thanh đáp: "Mạt tướng có mặt!"

Giọng Tạ Hành thanh lãnh: "Theo ta giết sạch giặc Kim!"

"Giết! Giết! Giết!"

Binh sĩ quét sạch vẻ uể oải, ai nấy đều tràn đầy nhiệt huyết, nhìn thiếu niên trên tường thành như nhìn thấy thần minh.

Tạ Hành cầm kiếm đi lướt qua Ôn Tửu, cầm lấy con dao găm nàng đang nắm chặt trong tay ném xuống sông, trầm giọng nói: "Tự bảo vệ mình cho tốt, cùng lắm thì còn có ta bảo vệ muội. Chuyện như thế này, nếu còn có lần sau..."

"Sẽ không có lần sau đâu."

Ôn Tửu ngẩng lên nhìn hắn, khẽ gọi một tiếng: "Trưởng huynh."

Ánh mắt Tạ Hành dừng lại trên người nàng một lát rồi nhanh chóng dời đi, dẫn theo hơn chín ngàn người bao vây về phía bờ sông...

Ôn Tửu nghĩ: Kể từ khoảnh khắc quận Trường Bình bị huyết tẩy, đã định sẵn Tạ Hành không thể chỉ làm một vị trưởng công tử Tạ gia phong lưu tự tại. Cuối cùng, huynh ấy vẫn sẽ trở thành vương giả trên chiến trường, trở thành chiến thần của Đại Yến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc