Chạy quá gấp, nàng không phanh kịp, đâm sầm vào lòng ngực Kỳ Bất Nghiên. Xương cốt thiếu niên cứng cáp, eo bụng săn chắc.
Nhiệt độ cơ thể còn rất cao.
Hạ Tuế An ngẩng đầu nhìn hắn.
Cơ thể "Cổ hương sống" mềm mại, Kỳ Bất Nghiên cảm thấy hơi mới lạ, muốn ôm mãi không buông, cuối cùng vẫn nắm lấy gáy Hạ Tuế An, hơi kéo nàng ra, nhìn vết đao trên cổ nàng.
Hắn nói: "Chảy máu rồi kìa."
Hạ Tuế An biết Kỳ Bất Nghiên đang xem vết thương của mình nên không có chút tạp niệm nào, nàng bây giờ chỉ muốn mau chóng rời khỏi phủ tướng quân, rời khỏi Tấn Thành, nhưng lại không biết mở miệng hối thúc hắn thế nào.
Dương phó tướng ôm quyền tạ lỗi, nói chuyện vừa rồi sẽ không xảy ra nữa, hy vọng sau khi bọn họ an toàn ra khỏi thành sẽ giữ lời hứa giao trả Lý tướng quân.
Kỳ Bất Nghiên cũng chẳng biết có nghe lọt tai hay không, dùng tay chấm một ít máu của Hạ Tuế An.
Bị người ta chạm vào, hai vai nàng vô thức co lại.
Hạ Tuế An rũ mắt xuống.
Đầu ngón tay thiếu niên vê giọt máu, máu thấm vào vân tay hắn, làn da trắng bệnh phối với màu máu đỏ tươi trông thật yêu dị: "Đau không?"
Bản năng muốn lắc đầu nói không đau, nhưng Hạ Tuế An nhớ lại lời Kỳ Bất Nghiên từng nói không được nói dối hắn, im lặng một lát, ngước mắt nhìn hắn, chậm rãi gật đầu, khẽ nói: "Đau."
Kỳ Bất Nghiên: "Lần sau có kẻ nào làm ngươi bị thương nữa, ngươi cứ giết hắn đi."
Hạ Tuế An không nói gì.
Chuyện không làm được, Hạ Tuế An không thể tự lừa mình dối người. Nàng không biết trước đây mình sống ở đâu, cảm thấy thế gian này rất xa lạ, không phải sự xa lạ do mất trí nhớ, mà là...
Là một cảm giác xa lạ khó tả.
Giống như con người nàng trước đây không thuộc về thế giới này. Đối mặt với những chém giết thường thấy trong giang hồ, nàng ngoài việc muốn tránh xa thì vẫn là muốn tránh xa.
Hạ Tuế An cũng biết suy nghĩ này rất hoang đường, sao nàng có thể không phải là người ở đây chứ, có lẽ trước kia nàng sống ở một nơi thái bình an toàn, nên mới không thích phong khí chém giết của giang hồ.
Kỳ Bất Nghiên thấy Hạ Tuế An im lặng không nói, ghé sát vào nhìn nàng, khoảng cách hai người đột ngột thu hẹp.
"Tại sao không trả lời ta?"
Đáy mắt hắn phản chiếu hình bóng nàng.
Lúc này Hạ Tuế An không muốn nhìn vào đôi mắt dường như có thể nhìn thấu lòng người của Kỳ Bất Nghiên, hoảng loạn ôm lấy hắn, dường như chỉ có cách này mới tạm thời tránh được ánh mắt của hắn.
Chỉ thấy hai tay nàng nắm chặt lấy đai lưng ba màu đỏ đen lam của Kỳ Bất Nghiên, khẽ nói: "Ngươi có thể đưa ta rời khỏi đây trước không?"
Nàng sợ chết nhất.
Hạ Tuế An chưa bao giờ phủ nhận việc mình sợ chết.
Búi tóc hình bướm của thiếu nữ tì vào ngực thiếu niên, Kỳ Bất Nghiên còn ngửi thấy hương tóc của nàng, tâm trạng bỗng nhiên vui vẻ hơn nhiều. Nuôi người cũng có cái lợi, lũ cổ trùng nuôi trước đây đều không biết nói chuyện.
"Được."
Quan trọng nhất là Hạ Tuế An cũng nghe lời giống như cổ trùng của Kỳ Bất Nghiên, nếu không phải vậy, hắn cũng sẽ bóp chết nàng như bóp chết một con cổ trùng.
Vừa ra khỏi cổng thành, Kỳ Bất Nghiên liền ném Lý tướng quân đang tê liệt không cử động được xuống.
Mấy tên thân binh chạy tới khiêng Lý tướng quân đi, sau đó muốn cầm đao đuổi theo bắt bọn họ trở lại, nhưng bị Dương phó tướng ngăn cản.
Dương phó tướng nhìn Lý tướng quân không nói nên lời, không biết nghĩ tới điều gì: "Hắn biết dùng cổ, huống hồ người Hồ giỏi tập kích bất ngờ, các ngươi mạo muội đuổi theo có thể sẽ gặp phải người Hồ."
Đám thân binh do dự.
Đuổi theo mà gặp người Hồ thì chỉ có đường chết.
Bọn họ nhíu mày, bất bình nói: "Chẳng lẽ cứ để bọn chúng chạy như vậy sao? Tướng quân bị chúng làm bị thương nặng thế kia."
Thân binh không tinh thông y thuật, thấy Lý tướng quân còn sống, chỉ là trên người có vết thương mức độ khác nhau, tưởng rằng bị thương ở đâu đó, chứ không biết Lý tướng quân đã trúng tử cổ sẽ chết sau bốn ngày nữa.
Dương phó tướng: "Hiện giờ quan trọng nhất là an nguy của tướng quân, mau đi tìm quân y."
"Rõ."
Sau khi hoàn toàn rời xa phạm vi quản hạt của Tấn Thành, Hạ Tuế An mới yên tâm. Dù sao Kỳ Bất Nghiên đã hạ tử cổ với Lý tướng quân, đám thân binh của ông ta nếu biết sự thật sẽ không tha cho bọn họ.
Hai ngày nay không thấy bọn họ đuổi theo, chắc là sẽ không đuổi theo nữa, hoặc là bọn họ đã không thể lần ra dấu vết của hai người.
Nhưng trên người Kỳ Bất Nghiên xảy ra một chuyện khiến nàng lo lắng không thôi.
Hắn bắt đầu ngủ li bì.
Trời càng lạnh, hắn ngủ càng nhiều.
Giống như bầy rắn phải ngủ đông vào mùa đông vậy, Kỳ Bất Nghiên cũng cần thời gian ngủ dài hơn người thường, và mỗi khi đến lúc này, lũ cổ trùng hắn nuôi sẽ tinh thần phấn chấn canh giữ xung quanh.
Hạ Tuế An gọi cũng không đánh thức được hắn.
Nếu không phải Kỳ Bất Nghiên đã báo trước với nàng, có lẽ nàng sẽ tưởng hắn bị bệnh.
Nàng rất lạnh.
Trốn trong hang núi chắn được gió tuyết, nhưng không chắn được cái lạnh thấu xương ngập trời.
Liên tục gọi Kỳ Bất Nghiên mấy tiếng, hắn vẫn không phản ứng. Hạ Tuế An vô tình chạm vào cổ tay hắn, rất ấm áp, giống như một lò lửa tự nhiên.
Giữa việc chết cóng và chạm vào Kỳ Bất Nghiên, Hạ Tuế An đã chọn vế sau. Nàng lén lút chui vào lòng hắn để sưởi ấm, khóe mắt thấy rắn bò tới, nàng sợ hãi càng chui sâu vào trong lòng hắn hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)