Miêu Cương.
Hạ Tuế An nghe thấy cái tên này, trong lòng trào dâng cảm giác quen thuộc khó tả. Ngẫm nghĩ lại câu nói cuối cùng của thiếu niên, nàng sững người: "Vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện?"
Khách điếm không đóng cửa, gió bấc luồn vào qua cổ áo Hạ Tuế An, lạnh đến mức khiến người ta run lên cầm cập.
Đồng thời, hơi lạnh cũng từ lòng bàn chân xộc lên.
Kỳ Bất Nghiên sao có thể không nghe ra ý tứ trong lời nói của Hạ Tuế An, nàng sợ hắn nảy sinh sát tâm với nàng, vì sắp giết người nên cảm xúc dao động, khiến hình xăm cánh bướm sống động như thật hiện lên trên da.
Người ở Thiên Thủy trại thuộc Miêu Cương đều như vậy, nhưng nguyên nhân khiến cảm xúc dao động của mỗi người lại khác nhau.
Ví dụ như, Kỳ Bất Nghiên từng thấy một tân lang vào ngày thành hôn, toàn thân hiện đầy hình bướm, ngay cả trên mặt cũng hiện lên một hình bướm tuyệt đẹp, hồi lâu không tan, sau khi nắm tay tân nương, màu sắc càng thêm rực rỡ.
Cũng trong ngày hôm đó, hắn nhìn thấy hình bướm của tân lang nọ từ màu sắc lộng lẫy chuyển sang màu xám tro khô héo, tân lang bị tân nương giết chết.
Nghe nói, nữ tử kia không hề yêu tân lang.
Nàng ta ra tay vào ngay đêm tân hôn.
Nữ tử dùng dao găm đâm tân lang mười mấy nhát, máu tươi bắn tung tóe, trong khoảnh khắc nhuộm đỏ hình bướm, con bướm dường như sống lại trong chốc lát rồi mất đi màu sắc.
Người Thiên Thủy trại khi còn sống, gặp chuyện khiến cảm xúc dao động sẽ hiện lên hình bướm rực rỡ, sau khi chết thi thể cũng sẽ hiện lên, nhưng màu sắc không còn tươi thắm nữa mà trở nên xám xịt, ảm đạm.
Tựa như bức tranh bị phai màu.
Những hình bướm đó vẫn sẽ vĩnh viễn lưu lại trên bề mặt thi thể, cho đến khi mục rữa thành bùn.
Người Thiên Thủy trại tin rằng con người sau khi chết sẽ hóa thành bướm.
Nguồn gốc là từ đây.
Kỳ Bất Nghiên chỉ từng trải qua việc một phần nhỏ trên cơ thể hiện lên hình bướm, thường là sau khi hắn giết người. Lúc đó thấy trên mặt tân lang kia cũng hiện lên hình bướm, hắn còn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Ngoài ra, cũng không có quá nhiều cảm giác khác.
Ngược lại, hắn cho rằng hình bướm màu xám hiện lên sau khi người Thiên Thủy trại chết rất đẹp.
Vì vậy, khi gia đình và bạn bè tân lang khóc lóc đau lòng vì cái chết của y, đòi giết nữ tử ngoại lai kia, Kỳ Bất Nghiên đứng một bên chỉ mải mê chiêm ngưỡng hình bướm lộ ra sau khi tân lang chết.
Hắn không để ý đến yêu hận tình thù trong miệng họ, cũng chẳng thể đồng cảm.
"Vậy tại sao bây giờ lại xuất hiện?"
Hạ Tuế An thấy Kỳ Bất Nghiên không trả lời mình, bèn lí nhí hỏi lại lần nữa.
Ký ức về bức tranh bướm khô héo trong đầu Kỳ Bất Nghiên tan biến, hắn nhấc chân đi ra ngoài, hờ hững nói: "Chắc là xuất hiện từ hôm qua, hôm nay mới tan đi."
Hôm qua hắn đã giết đám mã tặc ở khách điếm.
Hóa ra là vậy, Hạ Tuế An thầm nghĩ hình bướm này tan chậm thật, mất cả một đêm mới từ từ biến mất, nếu hình bướm hiện lên nhiều và đậm hơn, chẳng phải phải mất cả một ngày một đêm mới tan hết sao?
Nàng cũng xách tay nải nhẹ tênh của mình lên, bước ra khỏi khách điếm: "Ngươi đợi ta với."
Kỳ Bất Nghiên vẫn giữ nguyên tốc độ.
Không biết hắn có nghe thấy tiếng nàng hay không?
Xung quanh vắng lặng, tiếng gió rít gào như ma khóc sói gào, Hạ Tuế An cuống lên, vươn tay túm lấy vạt áo hắn: "Ngươi đừng bỏ ta lại."
Kỳ Bất Nghiên bước chậm lại, mặc cho Hạ Tuế An túm hờ lấy vạt áo bào của hắn, giống như hắn mặc kệ đám cổ trùng bò lên người mình vậy.
"Ta đương nhiên sẽ không bỏ ngươi lại."
Hắn nói.
Giọng nói thiếu niên theo gió lọt vào tai.
"Cổ trùng ta từng nuôi, đến chết cũng chỉ có thể là cổ trùng của ta, không được nhận người luyện cổ khác làm chủ. Ngươi là người đầu tiên ta nuôi, cũng như vậy thôi, chẳng khác gì cổ trùng của ta cả."
"Còn nữa..."
Kỳ Bất Nghiên nhìn nàng cười: "Người ở chỗ chúng ta không dung thứ cho sự phản bội."
Hạ Tuế An ngước mắt lên, ấp úng: "Ta... ta sẽ không đâu."
Ra đến đường lớn Vệ thành, Hạ Tuế An nhìn thấy vài người dân Vệ thành. Những người này đang bẻ vỏ cây khô hoặc bốc tuyết ăn, có đứa trẻ thực sự nuốt không trôi, òa khóc nức nở, bị cha mắng.
Người phụ nữ ôm đứa con đang khóc, vẻ mặt vô cảm gặm vỏ cây, lẩm bẩm một mình: "Triều đình có phải mặc kệ Vệ thành chúng ta rồi không?"
Người Hồ phá Vệ thành cũng đã được một thời gian rồi, vậy mà triều đình vẫn chưa phái người tới.
Hoàng thành nơi đương kim thánh thượng ngự trị đối với Vệ thành mà nói là xa vời vợi, nhưng Tấn thành tuyệt đối không thể đến giờ vẫn chưa nhận được chút tin tức nào.
Trước những ngôi nhà đổ nát, mọi người im lặng không nói.
Họ ngẩng đầu nhìn trời.
Đói đến cùng cực, cũng không phải chưa từng nảy sinh ý định tìm xác tướng sĩ thủ thành đã chết để ăn, kỳ lạ là thi thể những tướng sĩ đó trong ngày đông giá rét chưa đầy nửa tháng đã thối rữa không ra hình thù gì.
Người thanh niên có vẻ từng đọc vài năm sách thánh hiền, biết chút ít chuyện triều đình chợt lên tiếng.
"Mọi người không thấy chuyện Tưởng tướng quân bại trận có uẩn khúc sao? Hôm đó Tưởng tướng quân rõ ràng đã đánh lui người Hồ, nhưng mà..."
"Thôi đi, chuyện đã đến nước này, nói những thứ đó còn có ích gì chứ."
Có người ngắt lời y.
Người cha nhìn đứa con đang khóc lem nhem mặt mũi, như hạ quyết tâm: "Còn không tìm được cái ăn, chúng ta đều sẽ chết đói hết."
Tay người phụ nữ ôm con cứng đờ.
Đứa trẻ bị bà ôm đau điếng: "Mẹ ơi, mẹ làm con đau."
Trong khoảnh khắc, lớp ngụy trang tê liệt vô cảm của người phụ nữ với thế giới bên ngoài tan biến, bà đau đớn khóc òa lên. Đứa trẻ ngược lại bị tiếng khóc của mẹ làm cho ngây người, nín khóc, quay sang dỗ mẹ đừng khóc nữa.
Hạ Tuế An nắm chặt vạt áo Kỳ Bất Nghiên hơn, đi ngang qua trước mặt họ, nàng phát hiện ánh mắt họ dường như vụt sáng lên.
Đó là ánh mắt khi nhìn thấy thức ăn.
Con người nhìn con người mà cũng có thể nảy sinh ánh mắt như vậy sao?
Bọn họ vây lại, Hạ Tuế An co rúm sau lưng Kỳ Bất Nghiên, nắm nhăn nhúm cả cái bao tay đẹp đẽ của hắn.
Con bọ cạp giấu trong bao tay Kỳ Bất Nghiên bị Hạ Tuế An nắm trúng, thò đầu ra. Nàng chợt nhìn thấy con bọ cạp màu nâu vàng, trong lòng sợ hãi.
Lại thấy nó như sắp chích mình, Hạ Tuế An lưỡng lự giữa việc buông hay không buông tay Kỳ Bất Nghiên ra, cuối cùng quyết định không nắm bao tay hắn nữa, nắm chỗ khác, nhưng lại không tìm được chỗ để tay.
Hạ Tuế An do dự mãi, nắm lấy tua rua trên đai lưng Kỳ Bất Nghiên.
Hắn cảm thấy thắt lưng căng lên, liếc mắt nhìn nàng.
"Lại sợ à?"
Người khác có lẽ sẽ tưởng Kỳ Bất Nghiên đang hỏi Hạ Tuế An có phải sợ đám dân Vệ thành này không, nhưng Hạ Tuế An lại nghe ra hắn đang hỏi nàng có phải lại sợ đám cổ trùng trên người hắn không.
Hạ Tuế An trái lương tâm phủ nhận.
Kỳ Bất Nghiên lại cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt Hạ Tuế An thấp hơn hắn một cái đầu, trang sức bạc như vang lên bên tai nàng. Hắn chỉnh lại dải lụa trên búi tóc bị gió thổi rối của nàng, nói: "Không được nói dối ta."
Thiếu niên cười như không cười.
Nàng lúc này mới chịu thừa nhận, lí nhí nói: "Có một chút, nhưng sau này ta sẽ quen thôi."
"Đúng vậy."
Kỳ Bất Nghiên cũng tán thành.
"Ngươi phải làm quen với cổ trùng trên người ta mới được."
Mấy người dân Vệ thành bị họ ngó lơ nhìn nhau, không hiểu trong hồ lô họ bán thuốc gì. Hai người này trông cũng không ngốc nghếch, chẳng lẽ không nhận ra bọn họ muốn làm gì sao?
Không ngờ Kỳ Bất Nghiên đi thẳng vào vấn đề: "Các người muốn ăn thịt chúng ta?"
Sắc mặt người dân Vệ thành khó coi.
Nghĩ thì nghĩ vậy, bị người ta nói toạc ra, họ lại cảm thấy quá tàn nhẫn, cho dù người sắp trở thành đao phủ là chính họ.
Rất nhiều người luôn làm ra những chuyện mâu thuẫn, muốn bảo vệ chút đạo nghĩa ít ỏi còn sót lại trong lòng, nhưng đứng trước cái chết lại không nhịn được vì dục vọng của bản thân mà làm trái cái gọi là đạo nghĩa.
Đã thế còn không muốn bị người khác vạch trần.
Như kẻ bịt tai trộm chuông vậy.
Kỳ Bất Nghiên không nhìn họ, hỏi Hạ Tuế An: "Ngươi muốn bị họ ăn thịt không?"
Sao có thể muốn chứ, muốn sống còn không kịp nữa là. Nàng vùi đầu vào bên cánh tay hắn, không muốn đối diện với ánh mắt thèm khát ăn thịt người của dân chúng Vệ thành, hắn nhìn như biết rõ còn cố hỏi. Hạ Tuế An rầu rĩ đáp: "Không muốn."
"Nàng ấy nói không muốn." Kỳ Bất Nghiên cười tủm tỉm đáp lại mấy người dân Vệ thành.
Họ không nói gì, cầm lấy cái cuốc sắt.
Cuốc sắt kéo lê trên tuyết tạo thành một vệt dài.
Kỳ Bất Nghiên cong mắt cười: "Các người muốn sống, tại sao lại muốn chúng ta chết?"
Con rắn bạc nhỏ quấn mấy vòng làm trang sức trên đôi ủng dài của hắn lặng lẽ trườn đi.
Hạ Tuế An dựa sát vào người Kỳ Bất Nghiên tình cờ nhìn thấy con nhện tím từng ăn thịt chết trên trán nàng đang bò lên vai nàng, dường như cảm nhận được tâm trạng chủ nhân thay đổi nên tránh xa nguy hiểm.
Tính cách trời sinh sợ côn trùng rắn rết của nàng đâu dễ sửa đổi, là miễn cưỡng nhẫn nhịn con nhện tím thôi.
"Đại ca, tha cho họ đi."
Một khắc trước khi mấy người dân Vệ thành ra tay, người thanh niên vừa nói chuyện Tưởng tướng quân bại trận có uẩn khúc cuối cùng vẫn không thể ra tay với người sống, lên tiếng khuyên can: "Tha cho họ đi."
"Sao có thể vì tư lợi bản thân mà khiến người vô tội bỏ mạng, chi bằng đợi thêm chút nữa, ta tin triều đình sẽ không bỏ mặc chúng ta đâu."
Họ nắm chặt tay suy nghĩ chốc lát, quay mặt đi, bất lực ném cái cuốc sắt xuống.
Kỳ Bất Nghiên điềm nhiên như không dẫn Hạ Tuế An ra khỏi thành.
Bọn họ muốn đi Tấn thành.
Đây là chuyện Hạ Tuế An mãi đến khi đứng trước cổng thành đóng chặt của Tấn thành mới biết.
Biên giới Đại Chu thường xuyên có người Hồ quấy nhiễu, các thành trì xây dựng ở biên giới rất ít khi mở cổng thành, sợ người Hồ tập kích bất ngờ, trên tường thành có binh lính luân phiên canh gác.
Hoàng hôn buông xuống, nhiệt độ giảm mạnh, cát bay đá chạy thổi khiến Hạ Tuế An không mở nổi mắt. Tường thành xây rất cao, quân kỳ Đại Chu cắm ở nơi cao bắt mắt, nàng ngẩng đầu nhìn chưa được bao lâu thì cổ đã mỏi nhừ.
Cổng thành cũng không phải tùy tiện là mở được, còn phải xin chỉ thị của tướng lãnh chủ sự.
Hạ Tuế An nghi ngờ bọn họ căn bản không vào được.
Tướng lãnh thủ thành sợ người Hồ giả dạng thành dân thường trà trộn vào Tấn thành, đánh cắp tình báo, để đề phòng vạn nhất sẽ không dễ dàng cho người vào, chết một hai người dân còn hơn chết cả một thành dân chúng.
Nhưng cổng thành đã mở.
Có vài binh lính mặc nhung phục màu đỏ, hông đeo loan đao bước ra.
Hạ Tuế An không thể tin nổi, tò mò hỏi: "Tại sao họ lại chịu cho chúng ta vào?"
Người luyện cổ.
Biết luyện cổ là cơ bản, tiếp theo là, ngự cổ (điều khiển cổ trùng), hạ cổ (bỏ bùa), giải cổ (giải bùa), sát cổ (giết cổ trùng), chỉ khi tinh thông tất cả mới có thể được gọi là người luyện cổ.
Hạ Tuế An đã hiểu.
Lý tướng quân của Tấn thành có việc cầu cạnh người luyện cổ, nếu không bọn họ cũng chẳng có cách nào vào thành.
"Thù lao? Thù lao gì vậy?"
Hạ Tuế An cũng nhận ra mình hỏi quá nhiều, hỏi xong câu này thì lộ vẻ ngượng ngùng.
Kỳ Bất Nghiên lại chẳng để bụng, nghịch dải lụa rủ xuống bên tóc mai nàng: "Thù lao ta đòi hỏi, tùy người mà khác nhau, nhưng không ngoại lệ, đều là thứ quan trọng nhất đối với họ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)