Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Sương sớm lãng đãng, gió mai hiu hiu.

Cửa sổ trong phòng bị gió thổi khẽ động, trên giường, Hạ Tuế An cảm thấy được bao bọc bởi một mùi hương ấm áp không tên, sau khi hạ sốt, cả người và tinh thần nàng đều sảng khoái, ngủ cũng rất say, nhắm mắt cọ cọ lung tung.

Hạ Tuế An cảm thấy có thứ gì đó luồn vào theo cổ áo mình, quét qua da rất ngứa.

Ngoài ngứa ra, còn hơi mát.

Nàng muốn gạt ra để ngủ tiếp, nhưng lại thấy không đúng, mở mắt ra nhìn, đập vào mắt đầu tiên là một bức tranh mỹ nhân đang ngủ say.

Mái tóc dài hơi xoăn của Kỳ Bất Nghiên xõa trên chăn gối, hàng mi dài đổ bóng xuống mí mắt, y phục màu chàm hơi lỏng lẻo, xương quai xanh gợi cảm lộ ra trong không khí, làn da trắng đến chói mắt.

Con bướm màu xanh lam đang lan đến xương quai xanh, màu rất nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện.

Khoảng cách gần chưa từng có.

Hạ Tuế An gần như chỉ cần ngẩng đầu là có thể đối diện với con bướm xanh hiện lên trên xương quai xanh của Kỳ Bất Nghiên, vân trên thân bướm chân thực, sống động tự nhiên, như thể có con bướm sinh trưởng trên da hắn, khảm sâu vào trong.

Đúng rồi.

Đêm qua, Kỳ Bất Nghiên cũng đã giết người.

Màu sắc đã nhạt đi rất nhiều, nghĩa là dao động cảm xúc của Kỳ Bất Nghiên đang dần dần khôi phục như cũ, cho đến khi màu sắc con bướm lần này biến mất hoàn toàn. Thật thần kỳ, nàng lại một lần nữa cảm thán.

Cảm giác mát lạnh bỗng nhiên xuất hiện ở cổ Hạ Tuế An là do một lọn tóc của Kỳ Bất Nghiên rơi vào trong, đuôi tóc có đính hạt bạc nhỏ nhắn.

Hạt bạc lăn qua da thịt nàng.

Nóng lạnh giao thoa.

Dáng người nàng nhỏ nhắn, tư thế nằm sấp như vốn dĩ giống như treo trên người hắn vậy.

Mà con bướm xanh nơi xương quai xanh của Kỳ Bất Nghiên dường như đang dụ dỗ người ta chạm vào hắn, như cổ trùng vô thanh vô tức, Hạ Tuế An không kìm được phải lảng tránh ánh mắt, giây tiếp theo, nàng cử động cũng không được, không cử động cũng không xong.

Ai có thể nói cho nàng biết.

Tại sao tay nàng lại xuyên qua y phục của Kỳ Bất Nghiên, thò vào vùng eo bụng của hắn.

Hai lòng bàn tay Hạ Tuế An áp sát vào hõm eo hơi lõm xuống bên hông Kỳ Bất Nghiên, giống như ôm lấy một đoạn eo của hắn từ hai bên trái phải, ấm thì ấm thật, nhưng sao nàng có thể làm như vậy?

Bệnh đến hồ đồ rồi.

Dù lúc này có xấu hổ đến đâu, Hạ Tuế An cũng biết không thể tiếp tục giả ngu giả ngơ, từng chút từng chút, thật chậm thật chậm rút tay ra.

Khoảnh khắc rút tay, Hạ Tuế An cảm nhận được một ánh nhìn từ trên đỉnh đầu chiếu xuống, nàng ngượng ngùng ngước mắt, chạm vào đáy mắt Kỳ Bất Nghiên.

Hắn vừa tỉnh ngủ, ánh mắt hiếm khi mang theo chút trong trẻo như trẻ thơ.

Chính vẻ bề ngoài này đã mang lại lợi thế cho Kỳ Bất Nghiên, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn tin tưởng từng câu hắn nói, tiếp cận hắn, sau đó chết thảm dưới tay hắn, bị lột da xẻ thịt róc xương, nuôi cổ trùng.

Hạ Tuế An: "Ta..."

Kỳ Bất Nghiên nửa chống người dậy, nhìn nàng.

Tóc dài theo động tác ngồi dậy của hắn trượt xuống vai, những hạt bạc ở đuôi tóc va vào nhau leng keng, tựa như giai điệu vô quy tắc nhưng lại êm tai lạ thường.

Hạ Tuế An nhìn thoáng qua tay mình, đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại nhiệt độ và xúc cảm thuộc về cơ thể Kỳ Bất Nghiên, nóng hổi thiêu đốt, thớ thịt rõ ràng, mang theo sự tươi mới và dẻo dai của thiếu niên.

"Đêm qua ta..."

Đầu óc rối bời, nàng ngập ngừng nói: "Có phải đã gây phiền phức cho ngươi không?"

Hắn bật cười.

"Cũng không phiền phức, dù sao trước đó ngươi đã đồng ý làm Cổ hương của ta, nằm bên cạnh ta cũng không sao, có tác dụng an thần, chỉ là... ngươi ôm chặt quá."

Hạ Tuế An lén nhìn eo bụng hắn, tuy có y phục che chắn, không thể nhìn thấy phong cảnh bên dưới, nhưng nàng từng chạm qua, lập tức cảm thấy khó mở lời.

Kỳ Bất Nghiên xuống giường, cởi sợi dây lụa quấn quanh cổ tay hắn ra, trả lại cho Hạ Tuế An.

Nàng chậm một nhịp mới đón lấy.

Đêm qua, tướng ngủ của Hạ Tuế An quả thực khó coi, không chỉ kéo y phục Kỳ Bất Nghiên xộc xệch, mà còn làm sợi dây lụa buộc trên tóc nàng rối tung, rơi vãi trên giường dưới đất.

Dây lụa dài và mảnh, dễ quấn vào người, cổ tay Kỳ Bất Nghiên bị quấn một sợi, eo và cổ chân Hạ Tuế An cũng có hai sợi.

Hạ Tuế An cũng gỡ dây lụa ra.

Họ vừa rời khỏi giường thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, nói là người của quan phủ.

Nàng ra mở cửa, tiểu nhị của khách điếm cũng đứng trước cửa phòng, hắn cung kính dẫn theo vài nha dịch quan phủ. Tiểu nhị chào hỏi Hạ Tuế An trước, sau đó nói rõ mục đích đến.

Nha dịch quan phủ đến chỉ để lục soát, xác nhận xem trấn Phong Linh còn kẻ phát điên nào lọt lưới hay không.

Họ cần rà soát từng nhà từng hộ.

Những người khả nghi sẽ bị họ đưa đi, tập trung lại, do Tô Duệ Lâm xử lý.

Mặc dù chưa tìm ra cách ngăn chặn triệt để sự lây lan cơn điên, nhưng cuộc điều tra mấy ngày nay của Tô Ương không phải vô ích, biết được người bị trùng chui vào cơ thể sẽ có biến đổi trong vòng ba ngày.

Ví dụ như, mắt họ sẽ ửng đỏ, khi thời hạn ba ngày đến gần, mắt người có trùng trong cơ thể sẽ trở nên đỏ ngầu, cuối cùng phát điên.

Còn những người phát điên do bị cắn thì càng dễ nhận biết hơn.

Họ trực tiếp ở trong trạng thái phát điên.

Nha dịch nhận được lệnh từ cấp trên là: gặp trường hợp đầu, đưa đi giam giữ trước; gặp trường hợp sau, tuyệt đối không được do dự, giết ngay tại chỗ.

Họ phải lục soát nhà dân thường, cũng sẽ không bỏ qua những nơi như khách điếm, thanh lâu.

Hạ Tuế An biết được mục đích của nha dịch từ miệng tiểu nhị, bày tỏ sự thấu hiểu, tránh đường cho mấy người bọn họ vào lục soát.

Tiểu nhị thở phào nhẹ nhõm.

Đêm qua, hắn đã bị dọa sợ chết khiếp.

Kể ra cũng thật nguy hiểm, lúc đó tiểu nhị đang làm việc ở sảnh khách điếm, thấy một vị khách ngã xuống vẻ khó chịu, có lòng tốt định đỡ đối phương dậy, lại suýt bị hắn cắn, khó khăn lắm mới chạy thoát được.

Hôm nay tiểu nhị như chim sợ cành cong, không dám đến gần khách hay người lạ, thấy nha dịch muốn vào kiểm tra thì mừng rỡ không thôi.

Nha dịch lục soát kỹ lưỡng trong phòng.

Trong phòng không giấu người khác, họ nhìn về phía Kỳ Bất Nghiên đang đứng bên cửa sổ.

Họ muốn xem mắt hắn. Kỳ Bất Nghiên xoay người lại, màu mắt bình thường, nơi cổ áo có một vệt màu xanh lam chưa hoàn toàn biến mất vươn ra theo xương quai xanh, con bướm nửa ẩn nửa hiện trông ma mị quyến rũ.

Một trong số các nha dịch rất cẩn trọng, nhíu mày nói: "Dưới cổ ngươi là cái gì?"

Hạ Tuế An chắn trước mặt Kỳ Bất Nghiên.

Nàng rất ít khi nói dối, có chút không quen: "Chỉ, chỉ là hình xăm thôi."

Nói là hình bướm đặc trưng của người trại Thiên Thủy ở Miêu Cương thì họ càng không tin, đổi lại là Hạ Tuế An chưa từng gặp Kỳ Bất Nghiên cũng sẽ không tin, nàng chỉ đành tìm một cái cớ khác.

Tên nha dịch râu ria chất vấn họ nhíu mày càng sâu, bước lên một bước, tay nắm chuôi kiếm bên hông, giọng điệu không tốt: "Hình xăm? Hình xăm mà màu sắc thay đổi à? Ta thấy màu nó thay đổi!"

Tiểu nhị nhát gan trốn sau cửa.

Mấy nha dịch khác nhìn nhau.

Một nha dịch lớn tuổi hơn lên tiếng khuyên: "Quận chúa chỉ bảo chúng ta bắt người có mắt dị sắc, hắn không phải, thôi bỏ đi."

Một nha dịch trẻ tuổi khác phụ họa: "Tống bá nói đúng đấy, quận chúa chỉ bảo chúng ta bắt người có mắt dị sắc, mắt hắn không có gì bất thường, chúng ta nên nhanh chóng đi lục soát chỗ khác."

Tên nha dịch râu ria quay đầu nhìn Hạ Tuế An, bất ngờ rút kiếm chĩa thẳng vào mắt nàng.

"Mắt ả ta ửng đỏ."

Câu nói này như sấm nổ giữa trời quang, bọn họ nhao nhao vây quanh Hạ Tuế An, tên nha dịch râu ria còn định chém một nhát xuống, bị lão nha dịch kịp thời ngăn lại.

Lão nha dịch nói: "Khoan đã, chưa nói đến việc chưa xác định trong cơ thể cô nương này có trùng hay không. Quận chúa chỉ bảo chúng ta đưa người có trùng trong cơ thể nhưng chưa phát điên đi, ngươi làm cái gì vậy?"

Tên nha dịch râu ria mặt mày xanh mét.

Dù vậy, hắn vẫn không bỏ kiếm xuống.

Tên nha dịch râu ria giận dữ: "Ngươi!"

Kỳ Bất Nghiên cười với hắn.

"Đêm qua nàng bị bệnh." Kỳ Bất Nghiên nói khẽ, "Mắt ửng đỏ là do vừa mới ốm dậy, không phải do trùng nhập thể, nếu ngươi không mù thì cũng có thể nhìn ra sự khác biệt."

Lão nha dịch đánh bạo đến trước mặt Hạ Tuế An nhìn kỹ vài lần, phát hiện đúng là có sự khác biệt.

Đáy mắt nàng ửng đỏ là do tơ máu chưa tan, người có trùng trong cơ thể mắt ửng đỏ là giống như bị nhuộm màu, theo thời gian từng ngày trôi qua, từ từ chiếm lấy các màu khác của tròng mắt.

Tên nha dịch râu ria còn muốn cố chấp không buông.

Lão nha dịch vai vế ở đó, ông khẳng định Hạ Tuế An không có vấn đề, tên nha dịch râu ria cũng không thể làm trái, hậm hực bỏ qua.

Nha dịch trẻ tuổi lén siết chặt nắm đấm, không muốn nhìn cái mặt đáng ghê tởm của tên nha dịch râu ria. Đêm qua, hắn và tên nha dịch râu ria đi lục soát nhà dân, tên nha dịch râu ria đã ngộ sát ít nhất hai người.

Trong đó có một người rõ ràng không bị sao cả, tên nha dịch râu ria vẫn giết hại.

Hóa ra người đó là kẻ thù không đội trời chung của tên nha dịch râu ria.

Đây chẳng phải là việc công báo thù riêng sao?

Nha dịch trẻ tuổi mới nhậm chức vài ngày, tiếng nói nhỏ bé, lý luận với tên nha dịch râu ria vài câu thì bị hắn ấn xuống đất đấm đá túi bụi, sau đó cũng không dám nói chuyện này ra ngoài, sợ không ai tin.

Tên nha dịch râu ria bị lão nha dịch giáo huấn một trận, mất mặt, bỏ kiếm xuống, lúc thu kiếm cố ý làm lệch đi, rạch đứt đầu ngón tay Kỳ Bất Nghiên.

Đầu ngón tay rỉ máu.

Kỳ Bất Nghiên như không cảm thấy đau, mặc kệ.

Hạ Tuế An tuy hiền lành nhưng cũng không phải để mặc người khác bắt nạt, thấy tên nha dịch râu ria cố tình đối xử với Kỳ Bất Nghiên như vậy, muốn lý luận.

Hắn dùng tay kia kéo nàng lại: "Mặt ngươi cũng đỏ rồi, là do tức giận à?"

Hạ Tuế An quay đầu nhìn hắn.

Điểm chú ý của Kỳ Bất Nghiên luôn khác người thường, Hạ Tuế An nhìn ngón tay bị rạch của hắn, buồn bực gật đầu: "Ừ."

Hắn cười: "Có gì đâu mà tức."

Nàng lại nhìn hắn một cái.

Lão nha dịch chân thành xin lỗi Hạ Tuế An và Kỳ Bất Nghiên, sau đó dẫn người rời khỏi phòng. Tên nha dịch râu ria chẳng hề cảm thấy mình làm sai, nghênh ngang bước ra khỏi khách điếm.

Kỳ Bất Nghiên rất thích dựa vào cửa sổ nhìn xuống đường phố, bây giờ cũng vậy, Hạ Tuế An không biết có gì hay mà nhìn, nhìn theo tầm mắt hắn.

Trên phố, có những nha dịch đã lục soát xong khách điếm.

Tên nha dịch râu ria cũng ở đó.

Có người không báo trước chỉ vào tên nha dịch râu ria hét lên, đôi mắt hắn chuyển sang đỏ ngầu với tốc độ cực nhanh.

Tên nha dịch râu ria hoảng hốt lắc đầu: "Kh... không phải đâu, sao có thể chứ?"

Lão nha dịch kinh ngạc trong chốc lát, lập tức ra lệnh cho nha dịch bên cạnh trói tên nha dịch râu ria lại, đưa về. Nhưng bọn họ chưa kịp hành động, hắn đã phát điên, nha dịch trẻ tuổi nhanh chóng giết chết hắn.

Hễ phát điên, giết ngay tại chỗ.

Nha dịch trẻ tuổi làm không sai. Lão nha dịch bình ổn tâm trạng, sai người mang xác đi.

Hạ Tuế An ở trên lầu há hốc mồm.

"Trong cơ thể hắn cũng có Âm Thi Cổ? Nhưng Âm Thi Cổ nhập thể xong, mắt không phải sẽ từ từ biến đỏ, đến ngày thứ ba mới phát điên sao? Sao hắn lại mắt đột nhiên biến đỏ, lập tức phát điên?"

Nàng không biết tên nha dịch râu ria bị Âm Thi Cổ chui vào cơ thể lúc nào và ở đâu, cảm thấy kỳ lạ.

Khóe môi Kỳ Bất Nghiên hơi cong lên.

Hắn không nói gì, ngón tay bị tên nha dịch râu ria rạch đứt lơ đãng lướt qua bệ cửa sổ, vạch ra một vệt máu nhạt.

Vừa rồi, trước khi tên nha dịch râu ria thu kiếm, không nhìn thấy có một con trùng bò dọc theo thân kiếm.

Đó là cổ trùng.

Con Âm Thi Cổ được đào ra từ cơ thể Hạ Tuế An.

Lại còn là con đã được tẩm thuốc bột.

Kỳ Bất Nghiên đã nói với Hạ Tuế An "có gì đâu mà tức", chuyện này quả thực không có gì đáng tức giận, giết là được.

Hàng mi dài của hắn chớp động, rũ mắt nhìn vũng máu lớn thuộc về tên nha dịch râu ria trên đường phố.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc