Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Một khắc trước.

Thẩm Kiến Hạc ở phòng kế bên Hạ Tuế An vừa tắm rửa xong, muốn xuống lầu nghe ngóng tin tức. Trong giang hồ người đến kẻ đi, nơi nghe ngóng tin tức tốt nhất có ba, một là tửu lầu, hai là khách điếm, ba là thanh lâu.

Hắn đã trọ ở khách điếm, đương nhiên sẽ chọn người của khách điếm để hỏi thăm đầu tiên.

Vừa đến trấn Phong Linh, Thẩm Kiến Hạc bị sự kích động sắp tìm được mộ Yến Vương làm mờ mắt, nóng lòng muốn thử, không giống như trước kia đi cùng sư phụ sẽ đi thăm dò địa điểm trước, mấy ngày sau mới xuống mộ.

Tục ngữ nói, giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt, hôm nay hắn đã có thể sống sót trở về từ mộ Yến Vương, thì thời gian tới phải biết tém tém lại, nghe ngóng tin tức từ người dân trấn Phong Linh.

Việc này không nên chậm trễ, Thẩm Kiến Hạc lập tức xuống lầu một khách điếm, tóm được một tiểu nhị để hỏi chuyện.

Tiểu nhị biết rất ít.

Hỏi một câu không biết ba.

Trong một buổi tối lắc đầu không dưới mười lần.

Hắn nhớ kỹ lời dặn dò của chưởng quầy, không có việc gì thì ít tiếp xúc với loại người như Thẩm Kiến Hạc, thấy có khách mới vào liền kiếm cớ ra đón.

Thẩm Kiến Hạc bưng một đĩa hạt dưa cắn, như không cảm nhận được sự xa lánh cố ý của tiểu nhị, nửa người trên như không xương dựa vào bàn ghế, vắt chéo chân, ánh mắt quét qua những người đi lại trong khách điếm.

Chưởng quầy an phận thủ thường ghi sổ sách.

Cho đến khi một đĩa hạt dưa đẩy đến bên tay chưởng quầy, bàn tay đang gảy bàn tính của ông khựng lại, tính sai rồi, phải tính lại từ đầu. Thẩm Kiến Hạc đưa tay đè lên bàn tính, cười tủm tỉm nói: "Chưởng quầy."

Đưa tay không đánh người đang cười, huống hồ Thẩm Kiến Hạc còn là khách trọ, chưởng quầy giả vờ nhiệt tình cười: "Công tử cần gì ạ?"

Hắn vẫn cười: "Không cần gì cả, chỉ muốn tìm chưởng quầy trò chuyện chút thôi."

Chưởng quầy tỏ vẻ rất bận.

Thẩm Kiến Hạc hoàn toàn không có cảm giác chột dạ khi làm phiền người khác làm việc, thấy chưởng quầy xoay người bê vò rượu, hắn nhanh nhẹn đỡ lấy, như rất tốt bụng nói: "Ông lớn tuổi rồi, việc nặng cứ để ta giúp cho."

Chưởng quầy muốn mượn cớ bê vò rượu để rời khỏi quầy, trong lòng bất lực nhưng không thể lộ ra mặt, vắt óc suy nghĩ nói: "Ngài là khách, sao có thể để ngài giúp làm việc được, hay là để tôi..."

Thẩm Kiến Hạc: "Không sao."

Chưởng quầy đành phải để hắn bê vò rượu vào hầm rượu.

Bỏ qua chuyện Thẩm Kiến Hạc làm cái nghề không thấy ánh mặt trời kia, chưởng quầy nói thật lòng, ngày thường ông cũng khá thích những người trẻ tuổi sẵn sàng giúp đỡ người khác lại còn biết ăn nói như vậy.

Đáng tiếc.

Dáng vẻ không tệ, khí chất cũng tốt, sao lại luẩn quẩn đi làm trộm mộ chứ.

Chưởng quầy mở khách điếm cũng mấy chục năm, nửa người sắp xuống lỗ, loại người nào mà chưa từng gặp, nhìn bộ dạng của Thẩm Kiến Hạc là đoán ra ngay hắn làm nghề trộm mộ, cái nghề mà bá tánh gọi là tổn thọ.

Thẩm Kiến Hạc xếp vò rượu theo lời chưởng quầy, kéo ông tìm một chỗ trong hầm rượu ngồi xuống, như thể muốn cùng người tâm sự thâu đêm.

Kẻ trộm mộ không chỉ mạng ngắn, mà còn khắc người bên cạnh.

Chưởng quầy thầm kêu không ổn.

Bỗng nhiên, Thẩm Kiến Hạc nắm lấy tay chưởng quầy, lân la làm quen: "Chưởng quầy, thật ra ông trông hơi giống cha ta, ta nhìn ông thấy thân thiết lắm."

Chưởng quầy cảm thấy bị kẻ trộm mộ nắm tay rất xui xẻo, muốn rút tay về, không ngờ sức lực Thẩm Kiến Hạc lớn kinh người, ông rút thế nào cũng không được, cười như không cười: "Tôi giống lệnh tôn sao? Thật là có duyên."

Thẩm Kiến Hạc gật đầu: "Đúng vậy."

Chưởng quầy thấy hắn vẫn chưa buông tay, khách sáo hỏi một câu: "Lệnh tôn hiện giờ đang ở đâu?"

"Chết sớm rồi."

Chưởng quầy ngượng ngùng: "... Xin lỗi, nhắc đến chuyện đau lòng của ngài rồi."

Thẩm Kiến Hạc tiêu sái xua tay: "Đây không phải chuyện đau lòng của ta, cứ nhắc thoải mái cũng không sao. Có điều chưởng quầy thật sự quá giống người cha đã khuất của ta, ta chẳng muốn rời khỏi khách điếm này chút nào."

Chưởng quầy cười còn khó coi hơn khóc, nhất thời không biết nói gì cho phải, chỉ đành cười gượng. Mở khách điếm không thể đuổi khách, nhưng ông thật sự không muốn tiếp vị khách như Thẩm Kiến Hạc.

Cuối cùng chưởng quầy cũng rút được tay về, vì Thẩm Kiến Hạc đã nới lỏng tay.

Hầm rượu rất tối.

Chưởng quầy hơi sợ.

Người làm nghề trộm mộ chắc chắn không phải loại hiền lành, thủ đoạn rất nhiều, đa phần đều tham tiền, nếu không cũng sẽ chẳng mạo hiểm xuống mộ, lỡ như kẻ này cũng là loại người vì lợi ích mà mờ mắt, giết người bừa bãi thì sao.

Chưởng quầy càng nghĩ càng sợ, hối hận vì đã cùng Thẩm Kiến Hạc vào hầm rượu một mình, nhưng ông cũng là con cáo già, chắc chắn sẽ không biểu lộ ra ngoài.

Nhưng ngồi cũng đã ngồi rồi, đứng lên lại thì không hay, nói là vậy nhưng chưởng quầy vẫn ngồi trên đống lửa, thỉnh thoảng liếc nhìn Thẩm Kiến Hạc.

Thẩm Kiến Hạc tiện tay xách lên một vò rượu nhỏ.

Hắn vĩnh viễn đều mang dáng vẻ phóng khoáng bất cần, móc ra một nén bạc ném cho chưởng quầy, giật nút rượu, ngửa đầu uống vài ngụm: "Chưởng quầy, ông là người cũ ở trấn Phong Linh nhỉ."

Chưởng quầy ở phương diện này không có gì phải giấu giếm, nói ông quả thực lớn lên ở trấn Phong Linh từ nhỏ, tổ tiên bao đời đều là người trấn Phong Linh.

Thẩm Kiến Hạc lại uống một ngụm rượu, còn định rót cho ông một ly, nhưng hầm rượu không có ly.

Chưởng quầy khéo léo từ chối.

"Chưởng quầy ông nói tổ tiên ông bao đời đều là người trấn Phong Linh, vậy ông hẳn phải rất quen thuộc với nơi này, ta muốn hỏi ông vài câu, không biết ông có thể trả lời ta không?"

Chưởng quầy nghe xong liền biết mục đích của Thẩm Kiến Hạc không đơn thuần, do dự nói: "Chuyện này..."

Thẩm Kiến Hạc chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt chưởng quầy, mưu toan tìm ra manh mối trên đó, để nhận biết xem lát nữa ông ta có nói dối hay không: "Ta muốn hỏi ông có từng nghe qua một người tên là Yến Vô Hành không?"

Yến Vô Hành.

Chưởng quầy lẩm bẩm cái tên này vài lần, nghi hoặc ngẩng đầu: "Hồi nhỏ hình như tôi có nghe thái công nhà tôi nhắc đến người này."

Biết được có khả năng tìm thấy manh mối về mộ Yến Vương từ miệng chưởng quầy, Thẩm Kiến Hạc muốn hỏi tiếp, chưa kịp mở miệng thì thấy một tiểu nhị lảo đảo chạy vào, miệng la lớn chuyện lớn không xong rồi.

Tiểu nhị đang định nói bên ngoài xảy ra chuyện gì, phía sau có một người đuổi theo, vồ ngã hắn.

Chưởng quầy không kịp phản ứng.

Thẩm Kiến Hạc nhanh tay lẹ mắt ném vò rượu qua, đập trúng gã đàn ông đang há mồm định cắn người, loảng xoảng một tiếng, vò rượu vỡ tan, kéo dài chút thời gian cho tiểu nhị, giúp hắn thoát thân.

Chưởng quầy hoàn hồn, đỡ tiểu nhị dậy.

Đầu gã đàn ông bị vò rượu đập thủng một lỗ máu, nhưng hắn như không biết đau mà bò dậy, lại muốn cắn bọn họ. Thẩm Kiến Hạc nhặt sợi dây thừng dùng để buộc đồ linh tinh dưới đất lên, trói gô tay chân gã đàn ông lại.

Tiểu nhị lắp bắp kể lại tình hình bên ngoài, chưởng quầy nghe mà mơ hồ.

Thẩm Kiến Hạc lại nghe hiểu.

Hắn thay đổi thái độ bất cần đời, trở nên nghiêm túc vài phần, nhìn gã đàn ông bị trói không còn ý thức, chỉ biết cắn người kia: "Ngươi nói bên ngoài hiện giờ có không ít người như thế này sao?"

Tiểu nhị run như cầy sấy.

"Đúng vậy."

Hạ Tuế An đang ở trong phòng thượng hạng của khách điếm nhìn thảm trạng trên con phố dài, có cảm giác như đang nằm mơ, khi nàng nhìn thấy một khuôn mặt không mấy xa lạ xuất hiện bên dưới, liền xoay người chạy ra khỏi phòng.

Chạy đến cầu thang, Hạ Tuế An nhìn vào sảnh chính khách điếm, có một nữ tử quần áo tả tơi, nhe hàm răng đang nhỏ máu lảng vảng trong sảnh.

Tim nàng đập thình thịch.

Hạ Tuế An muốn lùi về phòng.

Nhưng lại phát hiện một nam tử bị móc mất đôi mắt đang lần mò dọc hành lang, gân xanh trên mặt hắn nổi lên, há to miệng, vừa chảy máu vừa chảy nước miếng, bên trong lẫn những trứng côn trùng nhỏ đến mức khó nhìn thấy.

Trước có sói sau có hổ.

Hạ Tuế An tiến thoái lưỡng nan, cuối cùng chọn đi xuống dưới, bước chân thật nhẹ, vừa khéo gặp lúc nữ tử kia quay người nhìn ra cửa chính khách điếm, nàng lết đôi chân bủn rủn chạy về phía cửa sau khách điếm.

Cuối con phố dài có một người đang đứng.

Hạ Tuế An chính vì nhìn thấy nàng ấy nên mới chạy ra khỏi phòng.

Tưởng Tuyết Vãn không còn rách rưới như hôm các nàng gặp nhau lần đầu ở Vệ Thành nữa, nàng ấy mặc một chiếc váy tề ngực, tay cầm hai xiên kẹo hồ lô, mắt và chóp mũi đỏ hoe, giống như đã khóc.

Nàng ấy bị những người dân đang chạy trốn va vào lảo đảo, tủi thân quệt nước mắt, nức nở không thôi, miệng gọi từng tiếng Tam thúc.

Mọi người mải chạy trốn, không ai để ý đến nàng ấy.

Cũng có người lao về phía Tưởng Tuyết Vãn, nhưng đó đều là những kẻ mất trí phát điên.

Hạ Tuế An vội vàng chạy về phía Tưởng Tuyết Vãn. Tưởng Tuyết Vãn cũng nhìn thấy nàng, dường như vẫn nhớ đã gặp Hạ Tuế An ở Vệ Thành, vừa dụi đôi mắt sưng húp vì khóc vừa muốn đi về phía nàng.

Tưởng Tùng Vi thở hổn hển chạy ra từ trong ngõ hẻm, trên người có dấu vết đánh nhau, nhìn thấy Tưởng Tuyết Vãn liền kéo nàng ấy đi, vội vã đưa nàng ấy rời khỏi phố dài, không nhìn thấy Hạ Tuế An ở đầu kia con phố.

Nàng cũng không dám gọi to, bởi vì giữa bọn họ bỗng xuất hiện thêm hai kẻ phát điên.

Hơn nữa mục đích Hạ Tuế An ra khỏi khách điếm là muốn Tưởng Tuyết Vãn thoát khỏi nguy hiểm, giờ đối phương đã an toàn, nàng không cần phải đuổi theo nữa.

Tìm một nơi an toàn để trốn mới là việc chính.

Hạ Tuế An quay trở lại đường cũ, muốn về khách điếm đợi Kỳ Bất Nghiên. Không ngờ Tưởng Tùng Vi dắt Tưởng Tuyết Vãn quay lại phố dài tìm nàng, có lẽ là nghe Tưởng Tuyết Vãn nói nàng cũng ở đây, không lay chuyển được ý muốn quay lại của Tưởng Tuyết Vãn.

Hắn cầm một thanh trường kiếm, đã giết vài kẻ phát điên, bọn họ không còn được coi là người nữa, nếu không giết bọn họ, người chết sẽ là mình, còn để bọn họ đi khắp nơi lây bệnh cho người khác.

Tưởng Tuyết Vãn rất vui mừng ôm lấy Hạ Tuế An.

Hạ Tuế An ngẩn người.

"Tam, Tam thúc." Nàng gọi Tưởng Tùng Vi.

Tưởng Tùng Vi cảnh giác nhìn xung quanh, thần kinh căng như dây đàn, phân tâm trả lời Tưởng Tuyết Vãn: "Gặp được người rồi, chúng ta có thể đi được chưa?"

Tưởng Tuyết Vãn đưa tay kéo vạt áo Tưởng Tùng Vi, tay kia vẫn nắm lấy tay Hạ Tuế An.

"Tam thúc, chúng ta, chúng ta đưa tỷ ấy đi cùng, có được không ạ, Tuyết Vãn thích tỷ ấy." Cổ trùng chưa giải, nàng ấy nói chuyện vẫn lắp bắp, không thể nói lưu loát được.

Hạ Tuế An thụ sủng nhược kinh.

Tưởng Tùng Vi nghe vậy nhìn Hạ Tuế An. Tính cả lần ở Vệ Thành, hai người bọn họ mới gặp nhau hai lần, Tưởng Tuyết Vãn lại nói thích nàng?

Hắn suy tư nói: "Nếu cô nương không có chỗ nào để đi, có thể đi theo chúng tôi."

Hạ Tuế An ngước mắt.

Vừa dứt lời, một tiếng chuông bạc theo gió phiêu diêu tản ra, lại như hòa vào trong gió, từng sợi từng sợi truyền vào tai, trong trẻo như gõ băng vào ngọc, dường như có thể mê hoặc lòng người.

Bọn họ không hẹn mà cùng nhìn sang.

Một thiếu niên xuất hiện, y bào nhuốm máu, trang sức bạc nhỏ đeo trên người cũng bắn đầy vết máu, dưới chân là vài xác chết của những kẻ phát điên, con bướm xanh lam hiện lên trên cổ như muốn vỗ cánh bay đi.

Kỳ Bất Nghiên phủi vết máu trên chuỗi chuông bạc ở cổ tay, giống như vô tình dính phải bụi bặm, chứ không phải dính máu người khác.

Hắn cười ôn nhu.

Sau đó, ánh mắt hắn dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt của Hạ Tuế An và Tưởng Tuyết Vãn trong giây lát, từ từ dời đi, giọng điệu có vẻ vô cùng đơn thuần, ánh mắt cũng vậy: "Các người đang làm gì thế?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc