Trấn Phong Linh được xây dựng dựa vào sông nước có lẽ có một khuyết điểm, đó là sau một hồi xô đẩy hỗn loạn, rất dễ có người rơi xuống nước. Cô gái đứng cách Hạ Tuế An vài bước chân vì cứu một đứa trẻ mà suýt chút nữa trượt chân.
Mẹ của đứa trẻ thấy con mình không sao, lại sợ những kẻ phát điên kia sẽ lao tới cắn hai mẹ con, lòng dạ sắt đá, chẳng màng đến sự an nguy của ân nhân cứu mạng, ôm con quay đầu bỏ chạy.
Cô gái kia chỉ nhíu mày một cái.
Nàng ấy không hề lên tiếng chỉ trích hành vi của họ.
Hạ Tuế An hoàn hồn, phát hiện mình đã chạy lên cây cầu gỗ đó, vươn tay kéo cô gái kia lại: "Cẩn thận!"
Có sự trợ giúp của Hạ Tuế An, cô gái đang treo mình bên mép cầu được kéo lên bờ. Nàng ấy nhìn Hạ Tuế An với ánh mắt biết ơn, nhưng không nán lại đây quá lâu, rảo bước đi về phía con phố đang hỗn loạn.
Thấy cô gái quay người đi về nơi nguy hiểm, Hạ Tuế An muốn ngăn cản: "Ngươi..."
Cô gái dường như biết nàng đang nghĩ gì: "Ta là Quận chúa của trấn Phong Linh, có trách nhiệm bảo vệ trấn Phong Linh. Cảm ơn cô nương vừa rồi đã ra tay tương trợ, ngươi hãy mau tìm một nơi an toàn để trốn đi."
Hạ Tuế An: "Được thôi."
Quận chúa gật đầu: "Hữu duyên tái ngộ."
Lúc vội vàng cứu người không kịp để ý đến dung mạo của Quận chúa, giờ Hạ Tuế An mới nhìn rõ, cũng giống như lần đầu nhìn thấy dung nhan của Kỳ Bất Nghiên ở Vệ Thành, nàng cảm nhận được hai chữ "kinh diễm".
Quận chúa mặc một bộ y phục màu hồng phấn, dải lụa thêu hoa tử đằng rủ xuống bên eo thon, trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt long lanh khi ngước nhìn, trâm cài xen kẽ tinh tế trên mái tóc mây, càng làm tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Tuy trông nàng ấy có vẻ yếu đuối, nhưng bước đi lại vững vàng và đầy khéo léo.
Trông không giống hạng người tầm thường.
Hạ Tuế An tôn trọng sự lựa chọn của Quận chúa, không khuyên nữa, nhìn quanh bốn phía, hy vọng sớm tìm được Kỳ Bất Nghiên, nhưng tìm mãi không thấy hắn đâu, ngược lại còn thấy mấy kẻ phát điên đang lao về phía này.
Con phố dài vốn náo nhiệt trở nên vắng lặng, trên mặt đất lốm đốm những dấu chân máu lộn xộn, là do những kẻ phát điên cắn người xong vô tình giẫm phải máu để lại.
Lúc này bọn chúng phát ra những tiếng gầm gừ không rõ nghĩa.
Hạ Tuế An đang định quay đầu bỏ chạy.
Đối mặt với thứ hoặc người mình sợ, nàng sẽ chọn cách chạy trốn, đây là cách tốt nhất để tránh xa nguy hiểm.
Vừa xoay người, trán nàng đã bị một ngón tay nhẹ nhàng ấn lại. Ngước mắt lên, khuôn mặt của Kỳ Bất Nghiên hiện ra trước mặt. Hắn đã quen cúi người nhìn nàng: "Tìm ta à?"
Giọng thiếu niên trong trẻo êm tai.
Mắt Hạ Tuế An sáng lên: "Ừm ừm."
Ngoan quá.
Hắn không nhịn được đưa tay vuốt ve búi tóc hình bướm của nàng như vuốt đầu rắn, ngón út vô tình móc vào sợi dây lụa trên tóc, kéo khiến Hạ Tuế An hơi đau. Nàng ôm đầu, lầm bầm: "Ngươi làm ta đau đấy."
Nghe nàng nói đau, hắn liền buông tay.
Hạ Tuế An còn nói cảm ơn. Rõ ràng là Kỳ Bất Nghiên lỡ tay làm nàng đau, hắn buông tay, nàng lại cảm ơn hắn, đúng là một người kỳ quặc.
Nhưng nàng trông ngoan quá.
Hắn vẫn muốn tiếp tục nuôi nàng. Khi nuôi người sống là Hạ Tuế An, Kỳ Bất Nghiên dường như luôn có được những cảm giác mới mẻ, kỳ lạ, khác thường mà việc nuôi cổ trùng không thể mang lại cho hắn.
Hạ Tuế An hỏi Kỳ Bất Nghiên vừa rồi đi đâu, nàng tìm hắn trên phố mãi không thấy.
Kỳ Bất Nghiên cười khẽ: "Ta đã hứa sẽ không vứt bỏ ngươi, tự nhiên sẽ không vứt bỏ. Dù ngươi có chạy đi đâu, ta cũng có thể tìm được ngươi. Người Luyện cổ chúng ta có thể tìm người thông qua mùi hương."
Không nói đi đâu, chỉ nói sẽ không vứt bỏ nàng.
Tìm người thông qua mùi hương?
Hạ Tuế An lần đầu tiên nghe nói có thể dùng cách này để tìm người, cách xa cũng được sao?
Nàng không hỏi tiếp nữa.
Trong lúc bọn họ nói chuyện, mấy kẻ phát điên trên phố đã bị người ta dùng dây thừng trói chặt lại, và người ra lệnh làm vậy chính là Quận chúa trấn Phong Linh vừa được Hạ Tuế An kéo lên.
Quận chúa lấy cung tên từ tay thân vệ, nín thở tập trung, giương cung bắn tên, nhưng đều bắn vào chân, tay của những kẻ phát điên. Tiễn pháp chuẩn xác, bách phát bách trúng, nhìn là biết đã luyện tập từ nhỏ.
Mũi tên có tẩm thuốc mê khiến người ta hôn mê tạm thời.
Mũi tên bắn vào cơ thể kẻ phát điên không lâu, bọn chúng ngừng giãy giụa, lần lượt ngã xuống đất.
Quận chúa hạ cung, thần sắc ngưng trọng.
Sự việc hệ trọng, có lẽ phải bẩm báo triều đình.
Thân vệ khiêng những người đã ngất đi, rồi quay lại xin chỉ thị của Quận chúa về bước tiếp theo. Nàng ấy bảo họ đi tìm đại phu giỏi nhất trong trấn đến chữa trị, nhất định phải tìm ra nguồn gốc khiến họ phát điên.
Phát điên không đáng sợ, đáng sợ là nó lại lây lan từ người sang người như bệnh dịch, con đường lây nhiễm là bị cắn? Quận chúa vội gọi thân vệ lại, dặn dò họ tuyệt đối đừng để những người này cắn phải.
Kỳ Bất Nghiên đi về hướng ngược lại với bọn họ.
Hạ Tuế An đi theo Kỳ Bất Nghiên.
Đến giờ nàng vẫn còn sợ hãi, như lẩm bẩm một mình, lại như đang hỏi hắn: "Tại sao những người đó lại đột nhiên cắn người?"
Kỳ Bất Nghiên nghe Hạ Tuế An nói, không trả lời.
Cổ tịch Miêu Cương có ghi chép, Âm Thi Cổ có thể khiến người ta phát điên cắn người, và xuất hiện tình trạng lây từ người sang người; Âm Thi Cổ cực kỳ khó luyện, thường được người ta luyện ra trong những ngôi mộ ẩm ướt, âm khí nồng nặc không thấy ánh mặt trời.
Âm Thi Cổ, đúng như tên gọi, phải dùng thi thể người để luyện, cho nên luyện Âm Thi Cổ chú trọng thiên thời địa lợi nhân hòa, thiếu một thứ cũng không được.
Đã xuất hiện Âm Thi Cổ ở đây, nghĩa là nơi này thực sự có thứ hắn muốn.
Thật là nóng lòng quá đi.
Kỳ Bất Nghiên không kìm được bật cười.
Hạ Tuế An không hiểu tại sao hắn đột nhiên cười, nghi hoặc nhìn hắn. Kỳ Bất Nghiên có lẽ cảm nhận được ánh mắt của Hạ Tuế An, nghiêng đầu nhìn cô gái thấp hơn mình một cái đầu: "Ngươi rất thích nhìn ta?"
"Không phải." Hạ Tuế An ngượng ngùng phủ nhận, "Ta chỉ không hiểu sao ngươi lại cười, là nghĩ đến chuyện gì vui sao?"
Thiếu niên thừa nhận.
"Đúng vậy."
Kỳ Bất Nghiên nói: "Ta nghĩ đến một chuyện có thể khiến ta vui vẻ."
Sau khi Quận chúa dẫn người bắt những kẻ phát điên đi, trấn Phong Linh trong chớp mắt lại khôi phục như cũ. Thỉnh thoảng có người bàn tán về sự nguy hiểm lúc nãy, cũng có bách tính tò mò những kẻ đó giờ ra sao, có phải đã chết rồi không.
Hạ Tuế An theo Kỳ Bất Nghiên đến một khách điếm tên là "Phong Quá Vô Ngân" (Gió thoảng không dấu vết), tiểu nhị tiến lên hỏi bọn họ muốn ăn uống hay trọ lại.
Bọn họ chọn trọ lại.
Đến quầy, chưởng quầy lại hỏi bọn họ cần bao nhiêu phòng, khách điếm còn lại ba gian thượng phòng, chỉ là hơi đắt một chút, nếu hầu bao eo hẹp, có thể chọn trung phòng hoặc hạ phòng, ông ta nói cũng rất sạch sẽ.
Kỳ Bất Nghiên nhìn Hạ Tuế An.
Hạ Tuế An không biết tại sao hắn nhìn mình.
Ánh mắt nàng quét qua túi tiền xẹp lép bên hông Kỳ Bất Nghiên, tưởng hắn muốn nói không còn nhiều bạc, không thể ở hai gian thượng phòng, bèn vội nói: "Ta ở trung phòng hay hạ phòng đều được."
Chưởng quầy mở khách điếm ở trấn Phong Linh nhiều năm, kiến thức rộng rãi, sẽ không vì khách thiếu tiền mà lộ ra quá nhiều biểu cảm, rất bình tĩnh tự nhiên nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, đợi bọn họ thương lượng.
Lại nghe thấy thiếu niên tuấn tú hỏi thiếu nữ: "Ngươi tối nay có còn muốn ngủ cùng ta không?"
Vị chưởng quầy kiến thức rộng rãi phun hết nước trà ra ngoài.
Thất sách, thất sách.
Hóa ra bọn họ không phải thiếu tiền, mà là loại quan hệ này. Ông ta thấy bọn họ tuổi còn nhỏ, tưởng đơn thuần chỉ là người đi cùng đường, không nghĩ nhiều về phương diện kia, giờ nghĩ lại cũng không phải là không thể.
Nhưng phong khí giang hồ dù có phóng khoáng đến đâu, chưởng quầy cũng chưa từng thấy ai treo chuyện ngủ cùng người khác bên miệng như thế, thiếu niên này là người đầu tiên.
Ông ta lấy khăn ra lau miệng: "Thất lễ rồi."
Hạ Tuế An mặt mày đỏ bừng vì xấu hổ.
Đối mặt với ánh mắt đầy ẩn ý của chưởng quầy nhìn bọn họ, nàng hận không thể đào cái lỗ chui xuống đất cho xong.
Trên đường đến trấn Phong Linh, ăn gió nằm sương, Hạ Tuế An có mấy đêm rúc vào lòng Kỳ Bất Nghiên để sưởi ấm mà ngủ, hắn cũng vừa hay có thể coi nàng như Cổ hương an thần, ngửi mùi hương hắn thích.
Nàng tránh ánh mắt của chưởng quầy, lí nhí nói: "Lấy hai gian phòng đi."
Kỳ Bất Nghiên: "Vậy thì hai gian."
"... Được rồi." Chưởng quầy để che giấu tâm hóng hớt và sự kinh ngạc của mình, làm bộ làm tịch cầm bàn tính gảy lách cách, nghe vậy liền mở cho bọn họ hai gian thượng phòng.
Hạ Tuế An chuẩn bị rời khỏi quầy khách điếm lên lầu thì thấy một thanh niên áo đen tay cầm la bàn, đi vào rất kích động, vô tình va phải Kỳ Bất Nghiên, làm rơi một túi nhỏ gạo nếp bên hông hắn ta.
Thanh niên xin lỗi Kỳ Bất Nghiên xong liền hỏi chưởng quầy lấy gian thượng phòng cuối cùng.
Tiểu nhị cầm chổi đến quét gạo nếp.
Chưởng quầy không quan tâm lắm.
Kỳ Bất Nghiên dường như vô tình liếc nhìn chiếc la bàn trong tay thanh niên, hòa nhã như nước, cười nhạt nói: "Không sao."
Khúc nhạc đệm nhỏ này không được Hạ Tuế An để trong lòng.
Dù sao đối phương cũng đã xin lỗi rồi.
Nàng xách tay nải theo tiểu nhị lên lầu, ở phòng bên cạnh Kỳ Bất Nghiên, còn thanh niên áo đen được một tiểu nhị khác dẫn đến gian thượng phòng bên phải nàng, đối phương rất tự nhiên khoác vai bá cổ tiểu nhị.
Thanh niên nâng niu cất chiếc la bàn vào túi vải bên hông, nhìn thấy Hạ Tuế An, nhiệt tình gật đầu chào nàng: "Này, tiểu nương tử."
Hạ Tuế An cũng gật đầu.
Tiểu nhị: "Tại sao ạ?"
Chưởng quầy chọc vào trán hắn: "Không nhìn ra à?"
Đám tiểu nhị ngơ ngác lắc đầu.
Có khách đến, chưởng quầy không muốn nói nhiều, chỉ bảo bọn họ nhớ kỹ lời ông ta nói là được, quay đầu mỉm cười chào đón khách mới.
Hạ Tuế An ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, thanh niên áo đen kia trông có vẻ là người tốt, tại sao chưởng quầy lại nói ra những lời như vậy chứ.
Nàng không kìm được tò mò, bèn hỏi chưởng quầy.
Người đó rốt cuộc bị làm sao?
Chưởng quầy đợi khách rời đi, mới trả lời Hạ Tuế An: "Tiểu nương tử, chuyện này ta không tiện nói tỉ mỉ với ngươi, người đó nhìn qua là biết làm cái nghề không thấy ánh mặt trời rồi, ngươi tự mình lưu ý chút đi."
Nghề không thấy ánh mặt trời?
Nàng nghe không hiểu, nhưng vẫn nói: "Được, cảm ơn chưởng quầy."
Đã chưởng quầy không muốn nói tiếp, Hạ Tuế An cũng không truy cứu nữa, lấy nước xong liền lên lầu về phòng. Vừa bước lên tầng hai, Hạ Tuế An đã gặp Kỳ Bất Nghiên đang đứng dựa vào lan can.
Chuông bạc trên cổ tay hắn đặt trên lan can thỉnh thoảng vang lên, tiếng chuông trong trẻo.
Đinh đinh đang.
Nàng nghe tiếng ngẩng đầu lên.
Bím tóc của thiếu niên đã tháo ra hết, có lẽ là vừa gội đầu, lúc này mái tóc dài ướt sũng rũ sau lưng, đuôi tóc hơi cong lên tự nhiên, nhìn nam sinh nữ tướng, quay đầu nhìn nàng, rõ ràng cũng đã nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Hạ Tuế An và chưởng quầy.
"Ngươi tò mò về hắn?"
Kỳ Bất Nghiên hỏi Hạ Tuế An với vẻ rất khó hiểu, nhưng lại đang cười: "Tại sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)