Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rắc..
Tô Lam Tinh như phát điên, dùng thân mình đập mạnh vào song sắt.
Tiếng la hét cầu cứu bên ngoài không ngừng vọng tới.
Mạn thuyền đã lệch sang một bên, cả người cô chao đảo. Sắt gỉ bị nung đỏ, cảm giác da thịt từng chút một bị thiêu đốt.
Khuôn mặt bị biến dạng hun tới đỏ bừng trở lên quỷ dị gớm ghiếc.
Cô ta nhìn cánh tay đã bị phế của mình.
Nếu đã phế vậy thì cho nó phế hoàn toàn đi!
Tô Lam Tinh lùi lại lấy khoảng trống, cầm cánh tay đã mất cảm giác của mình che toàn bộ đầu, nghiêng vai dùng hết sức bật tới.
Ầm!!!
Đầu cô đập mạnh vào cạnh ghế, cánh tay vì che thanh sắt đỏ mà bốc lên mùi thịt cháy khét. Khóe mắt liếc thấy một con dao rựa sắc bén cạnh bên, Tô Lam Tinh chậm rãi cầm lấy rồi đứng dậy.
Bên ngoài là khung cảnh đổ nát, tiếng kêu cứu tiếng gào khóc liên tục vang lên, lúc này nước đã ngập quá nửa.
Cô ngẩng đầu thấy hai bóng người quấn quýt trên đầu thuyền, xa xa một chiếc trực thăng đang tiến tới.
Tô Lam Tinh chậm rãi đi tới.
Bằng trực giác nhạy bén khiến cả hai vô thức quay đầu. Thấy mũi dao phóng tới hắn giơ tay theo bản năng che chắn cho người bên cạnh nhưng mà tay hắn đã bị Tô Lam Tinh chặt đứt, chưa để nam chủ kịp phản ứng cô đã chém mạnh vào đầu hắn.
" Áaaaaaa "
Nữ chủ hét lên đẩy nam chủ sang bên, con dao vậy mà sượt qua ngực hắn để lại một vệt máu lớn loang nổ.
" Tô Lam Tinh !!! " _ Hắn gằn lên, mắt toàn tơ máu.
Hắn theo bản năng sờ tới thắt lưng nhưng khẩu súng lục đã bị hắn ném trên bàn khi đang chơi trò tình thú với cô vợ nhỏ trên giường.
" Hahahah.. " _ Tô Lam Tinh khoa trương cười lớn, nụ cười méo mó điên cuồng kéo theo gương mặt dị dạng càng thêm đáng sợ.
Nữ chủ lúc này nhìn khuôn mặt cô đã sợ tới mức ngã quỵ. Lúc này chả có ai rảnh lo tới bọn họ, bọn họ còn đang bận tranh giành từng chiếc phao cứu sinh.
Hai người đều cực kì tàn tạ.
Tô Lam Tinh biết bản thân hiện tại không còn đủ sức để đấu 1-1 với hắn dù hắn đã mất một tay cả người cũng bị cô chém tới tóe máu.
Trước không thể, giờ càng không...
Tô Lam Tinh lao tới vung tay lên, hắn cũng tiến tới. Tay vung lên muốn chặn dao nhưng bất chợt nó dừng lại rồi nhanh như chớp xoay tay chém mạnh vào cổ hắn.
Phụt.
" KHÔNG!!!! "
Tiếng hét thất thanh vang lên, máu nóng văng vào khuôn mặt biến dạng của cô.
Hắn run rẩy ôm cổ, nhìn dòng máu nóng không ngừng chảy xuống. Ánh mắt nhìn Tô Lam Tinh không còn sự chán ghét và ghê tởm mà là sự tĩnh lặng bình thản. Hắn từ bỏ giãy giụa, chậm rãi quay người ánh mắt nhìn chằm chằm vào người con gái hắn yêu lần cuối rồi nhắm mắt khụy xuống.
" KHÔNG!!! ĐỪNG MÀ, LÀM ƠN... "
Người phụ nữ trợn mắt, nước mắt từ hốc mắt chảy ra không ngừng.
Cô ta như phát điên lao tới ôm chặt lấy hắn, máu hòa với bộ váy trắng tạo lên một khung cảnh thê lương nghiệt ngã.
Nhưng Tô Lam Tinh không có thời gian để ý đến cảnh buồn này, cô loạng choạng bám vào lan can dốc để đứng vững.
Con thuyền đã nghiêng nửa, nước biển cũng đã chạm tới chân.
Tiếng trực thăng gần sát trên đầu.
" Tôi sẽ không giết cô. Mau đi đi.. " Tô Lam Tinh nở nụ cười méo mó lên tiếng.
" Vậy còn cô thì sao? " _ Lúc này giọng của người phụ nữ lại tĩnh lặng như mặt hồ.
Tô Lam Tinh nhìn cô ta, nhún vai.
" Cô thấy đấy..Tôi không thể sống được nữa. "
Nữ chủ thả người đàn ông trong lòng mình ra, lảo đảo đứng dậy. Cô ta bám vào lan can từng bước tiến tới chỗ Tô Lam Tinh.
Cô chỉ ngước mắt nhìn cô ta không nói gì cả.
" Tại sao? Tại sao lại hại anh ấy?... "
" Cô có nhìn thấy gì không? Muốn hại người khác mà không muốn nhận lại quả báo à? " _ Tô Lam Tinh vô lực giơ cánh tay như muốn chỉ vào khuôn mặt xấu xí lại như muốn chỉ vào những vết thương đáng sợ trên cơ thể.
" TÔI KHÔNG QUAN TÂM!!KHÔNG QUAN TÂM!!! LÀ CÔ GIẾT ANH ẤY...VẬY CÔ XUỐNG CHUỘC TỘI ĐI.. " Cô ta ôm đầu hét lớn, lao tới bóp chặt lấy cổ cô.
Như thể không đủ liền giật tóc cô lôi dậy, bàn tay làm móng nhọn hoắc cắm sâu vào da thịt cô.
" Mau dập đầu tạ lỗi với anh ấy đi..mau dập đi... "
Bộp..
Bộp...
Bộp..
.
.
Từng tiếng va chạm giữa đầu vào nền tàu lạnh lẽo.
Cô ta không biết lấy đâu ra sức mà nhấc cổ cô giơ lên, ép cả người cô tới vách thuyền đang chìm xuống.
Cô ta biết rõ chỉ vài phút nữa thôi trực thăng sẽ tới, cô ta chắc chắn sẽ không sao lên không ngừng tra tấn cô.
Máu đã nhuộm đỏ khuôn mặt biến dạng của cô nhưng Tô Lam Tinh lại cười.
" Cô cười cái gì!?.. "
" Chẳng phải muốn chuộc tội sao? Vậy chúng ta cùng xuống đó chuộc tội.. "
" Cái gì...? " _ Nữ chủ trợn mắt, cơ thể cô đã chao đảo ở rìa tàu.
Tô Lam Tinh mỉm cười, dùng bàn tay đỏ như máu của mình vòng qua cổ cô. Chân nhún nhẹ..
" KHÔNG!!! "
Ầm.....
Lần này trên một du thuyền xa hoa năm tầng, Tô Lam Tinh lẩn trốn tai mắt của đám vệ sĩ và sát thủ mà nam chính phái ra cố gắng hòa vào dòng người đi vào.
Mặc dù đã vào được nhưng trên du thuyền gắn hàng trăm chiếc camera full không góc chết. Ngoại trừ trong buồng nhà vệ sinh và phòng nghỉ của các khách quý là không gắn camera. Nhưng trong hàng trăm phòng nghỉ làm sao để biết đâu là phòng mà bọn họ nghỉ ngơi!?
Với thân thể tàn tạ hiện tại của cô ta, việc tìm từng phòng một cực kì tốn sức.
Sau khi bán tin tức nội bộ cho đối thủ của nam chính, Tô Lam Tinh có trong tay 5 tỷ. Số tiền này một phần nhỏ cô để chữa trị trong phòng khám nhỏ, phần còn lại chia thành nhiều phần thu mua tin tức về cấu trúc các khu vực lớn nhỏ trong du thuyền.
Lần chuẩn bị này mất năm tuần.
Đáng tiếc....
Lửa lớn lan rộng tới nhà kho Tô Lam Tinh bị nhốt.
Ầm...
Tiếng động lớn vang lên.
Cánh cửa cháy rụi đổ ập xuống sàn nhà lạnh lẽo.
Một chút nữa cô ta sẽ bị ngọn lửa thiêu rụi đến chết..Không!!! Không thể..cô ta..cô ta còn chưa báo được thù cơ mà...Nếu có chết..VẬY TẤT CẢ CÙNG XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)