Lâm Khinh Trần uống một ngụm trà, thưởng thức hương trà thơm phức tràn ngập căn phòng. Y nhớ tới khi nãy vừa đặt chân vào Bạc Khanh Các đã thấy cách bài trí ở đây không giống với phong cách yêu thích thường thấy của Thiện Nhã khi còn ở Phong quốc, nơi đây chỉ có một vẻ u sầu như chủ nhân của nó, y đành thở dài: “Thiện Nhã, nếu huynh là muội thì đã sớm thoát ra rồi. Phong quốc chắc chắn sẽ bị diệt vong, đây là sự thực mà không ai có thể thay đổi được nữa. Muội hãy rời khỏi Nguyên Kỳ, rời khỏi nơi này đi.”
“Không….” – Dung nhan tuyệt sắc của Lâm Thiện Nhã lộ vẻ hoảng hốt, nàng đã hao tâm tổn sức, vất vả biết bao nhiêu mới có thể được ở cạnh Nguyên Kỳ, nàng tuyệt đối không dễ dàng buông tay như vậy đâu!
“Muội giờ chỉ như con thiêu thân lao đầu vào lửa thôi.” – Lâm Khinh Trần nói nhẹ nhàng. Y biết Lâm Thiện Nhã rất cố chấp, khó thay đổi được quyết định của muội ấy, nhưng y nhất định phải nói cho Lâm Thiện Nhã hiểu, Nguyên Kỳ là người mà muội ấy không thể chạm tới.
Đôi mắt Lâm Thiện Nhã nhòa lệ, nàng lắc đầu. – “Nếu muội không thể khiến chàng yêu thương mình, thì những mưu toan cố gắng trong thời gian qua phải bỏ đi hết ư? Hơn nữa huynh biết muội không thể rời khỏi cuộc sống hoa lệ này để tới nơi khác sinh sống khổ sở được. Ca, muội đã lún vào quá sâu không thể bứt ra được. Huynh là người ca ca ruột thịt gần gũi nhất với muội, muội xin huynh hãy giúp muội một lần này.”
Đã đến nước này sao có thể nói bỏ là bỏ được! Lâm Thiện Nhã nàng danh vang thiên hạ, được nam tử toàn thiên hạ theo đuổi, sao có thể sống cuộc đời lam lũ khổ sở được?!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
