“Không hận.” – Mộ Dung Ca điềm nhiên nói, giọng điệu mềm nhẹ lạ thường.
Gia Kiệt khẽ kinh ngạc nhìn Mộ Dung Ca. Cô không hận sao? Nếu là cô gái khác, hẳn đã mừng rỡ vô cùng khi được Thái tử đối xử đặc biệt, còn cô thì sao? Sợ là hận!
Cho dù có thể đoán được trong lòng Mộ Dung Ca nghĩ gì, nhưng y vẫn nói: “Trong lòng Thái tử chưa bao giờ có hình bóng của ai. Ngay cả Thái tử phi cũng không thể lọt vào mắt ngài. Chỉ có cô mới khiến gương mặt vô cảm và trái tim lạnh băng của ngài thay đổi. Sinh ra trong gia đình đế vương, Thái tử không thể tỏ ra mềm lòng, ngài luôn phải giữ cho mình một cái đầu và trái tim lạnh để suy tính toàn cục. Thái tử luôn nỗ lực trong mọi việc, vượt xa so với tưởng tượng của chúng ta.”
Mộ Dung Ca nhẹ cau mày, cô ngắt lời Gia Kiệt: “Thái tử là Thái tử, ta là ta, còn những thứ khác ta chưa từng nghĩ tới. Huồng hồ gì Thái tử và Thái tử phi mới thành hôn, Gia tiên sinh lại nói những lời này… nếu để người khác nghe được, e rằng cả ta và tiên sinh đều sẽ gặp phiền phức.”
“Thái tử và Thái tử phi không như cô nghĩ đâu…” – Gia Kiệt thở dài, Thái tử có tâm nhưng nàng lại vô tâm, phiền phức rồi đây. Xem ra trong lòng nàng không có Thái tử, chẳng lẽ nàng yêu Thái tử Tề quốc?
Mộ Dung Ca nhún người thi lễ, giọng dứt khoát: “Không phiền Gia tiên sinh nữa.” – Cô lập tức xoay người rời đi, để lại cho Gia Kiệt một bóng lưng không hề do dự.
“Mộ Dung cô nương, xin cô hãy nhớ. Ở trong lòng của Thái tử, địa vị của cô là bất khả xâm phạm.” – Lưu Vân do dự mãi mới quyết định lên tiếng.
“Lưu Vân, thời gian qua huynh luôn ở bên bảo vệ ta, ta đã coi huynh như một người bạn tri kỉ, ân tình này ta nhớ mãi không quên. Nhưng huynh nên biết, thứ ta muốn, người ấy không thể cho ta được, mà ta cũng sẽ giữ vững ý kiến của mình. Không phải ta ích kỷ, mà đây là một phần con người ta, nếu bỏ nó đi thì ta chẳng khác nào một con rối gỗ.” – Mộ Dung Ca dừng bước chân, không quay lại mà trầm giọng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



