Lưu Vân lạnh lùng tước kiếm trong tay Ánh Tuyết, đanh giọng uy hiếp: “Nếu ngươi dám cả gan động đến Mộ Dung cô nương, ta sẽ không khách khí đâm thanh kiếm này vào bụng ngươi.” – Khi còn ở Phong quốc, y đã phát hiện ra thái độ thù địch của Ánh Tuyết đối với Mộ Dung Ca. Hôm nay Mộ Dung Ca vừa hồi phủ, ả đã tìm đến muốn gây khó dễ.
Khéo thay, bọn chúng cùng đồng loạt thả xuống thứ chất thải màu trắng.
Lưu Vân thân có võ công nên tính cảnh giác rất cao, thứ đó vừa rơi xuống y đã nghiêng mình tránh thoát nên không bị trúng chiêu.
Nhưng Ánh Tuyết không được tốt như vậy, toàn bộ thứ chất thải màu trắng rơi hết lên người ả, gương mặt ả lúc này khi xanh khi trắng, nhất thời lại có vẻ quyến rũ rất riêng.
“Ghê tởm!” – Ánh Tuyết tức giận gắt lên, sau đó lấy ra một chiếc khăn tay lau đi thứ chất thải đang bám trên người mình, nhưng vẫn không thể tẩy hết mùi thối. Khi nãy ả đã muốn tức giận trước câu nói của Mộ Dung Ca, định đáp trả nhưng không ngờ ông trời lại giáng tai họa bất ngờ xuống đầu ả như vậy.
Gương mặt Lưu Vân không biểu hiện cảm xúc nào, nhưng không khó để nhận ra ý cười trong đôi mắt y, bọn chim nhỏ này cũng thật tinh mắt nha!
Sau khi lau sạch trên người, Ánh Tuyết đẩy cửa phòng, vừa bước chân vào bên trong ả đã dùng ánh mắt sắc như đao kiếm nhìn chằm chằm vào Mộ Dung Ca và Như Băng đang ngồi trên giường, ả lạnh giọng nói: “Mộ Dung Ca, dù bây giờ ngươi có là quản gia chỉ nghe lệnh một mình Thái tử ,thì ngươi cũng không có tư cách sỉ nhục ta!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


