“Cái đứa tỳ nữ to gan kia chết cũng đáng, nhưng Thập hoàng tử mới nhận mặt tổ tông chưa được mấy tháng, nếu vì thế mà phải chết thật có chút đáng tiếc.”
“Đúng là như thế. Thiên hạ hiện đang đại loạn, nội bộ trong các quốc gia cũng khó tránh khỏi việc lục đục, Bạch quốc nếu không có công tử Lan Ngọc giúp đỡ thì e rằng giờ này chúng ta đã trở thành nô lệ hạ đẳng rồi. Đến lúc đó cũng chẳng tới lượt chúng ta ngồi đây mà thương cảm cho người khác đâu.”
Thẳng cho đến khi về được phòng, đóng cửa, đầu óc của cô mới dần bình tĩnh lại được. Hai tay nắm chặt, đi tới ngồi xuống cạnh chiếc bàn tròn, cô tự rót cho mình một chén trà nguội, hương vị đắng ngắt của chén trà lan tỏa trong khoang miệng, lúc này cô mới ngẩng đầu lên, gương mặt có phần tái nhợt, trong mắt ánh lên nét cười tự giễu, cô cười nhạt.
Thời gian qua ở ẩn không thấy động tĩnh gì, cô tưởng mình may mắn, Nguyên Kỳ không thèm nhớ tới một nhân vật nhỏ bé như cô, dù sao thời hạn ba tháng cũng đã trôi qua, cô thắng.
Chỉ có điều, cô cứ nghĩ rằng mình may mắn nhưng lại quên mất hắn là người không dễ dàng buông tha cho người khác!
Bạch quốc vừa thoát khỏi chiến tranh, nên cũng bắt đầu xuất hiện những tin tức truyền miệng từ ngoài vào. Nguyên Kỳ, hắn vì muốn cho cô biết được những tin này mà tốn không ít công phu rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)