Hắc y ám vệ cảm thấy khó hiểu, vì sao Thái tử lại thản nhiên như vậy? Người vốn không để tâm đến những chuyện xung quanh, nhưng tại sao suốt hai tháng nay vẫn luôn truy tìm nữ nô đó?
“Lui đi, ngươi không cần tìm kiếm nữa.” – Khóe miệng Nguyên Kỳ co lại, hắn lạnh lùng phân phó.
Tên ám vệ lập tức thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Thái tử không trách tội là tốt rồi, hắn vội vã cúi người hành lễ rồi lui ra.
Gia Kiệt luôn là người điềm đạm, nhưng khi nghe những lời này cũng cảm thấy kinh ngạc, Ý Thái tử đây là? Bỗng y nhớ tới việc Mộ Dung Ca có mối giao tình tốt đẹp với Như Băng. Nếu sự việc này được thêm mắm thêm muối, chắc hẳn sẽ lan sang các quốc gia khác. Có điều, Mộ Dung Ca thực sự sẽ vì Như Băng mà chịu giao nộp mình sao?
“Thái tử và thập hoàng tử Tề quốc đang đối đầu gay gắt, nếu cứ tiếp tục cục diện này thì tới mấy năm nữa cũng không đi đến kết quả. Cho thêm chút củi vào đi.” – Nguyên Kỳ đặt cuốn sách đang đọc lên trên đầu gối, tiếp tục giở qua vài trang, trầm mặc một lúc lâu sau mới đột nhiên phân phó, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhẹ lóe lên một tia sáng lạnh. Lan Ngọc công tử quả là một đối thủ đáng gờm, có thể vô thanh vô thức xử lý toàn bộ đội ám vệ hắn phái theo, hành tung không một ai nắm được. Mộ Dung Ca đi theo y chuyến này hẳn sẽ phát hiện ra chỗ không bình thường ở y, mà Lan Ngọc công tử chắc chắn cũng đang lợi dụng trí thông minh của nàng ấy. Nghĩ tới đây, khuôn miệng cười trên gương mặt hắn trở nên đanh lại.
Gia Kiệt căng thẳng, y biết trong lòng Thái tử đang suy mưu nghĩ kế, có lẽ người đã sớm chuẩn bị đối sách, chẳng trách mấy hôm nay không có tin tức gì của Mộ Dung Ca và Lan Ngọc nhưng Thái tử vẫn giữ được bình tĩnh, nếu không muốn nói là thản nhiên như không có vấn đề gì xảy ra.
“Thiện Nhã công chúa cho người đến đưa lời mời chủ công tới ngắm cảnh ở hồ sen, chẳng hay chủ công có muốn đi không ạ?” – Gia Kiệt nhớ đến khi nãy có người của công chúa Thiện Nhã tới nhắn, liền bẩm báo.
Nguyên Kỳ chỉ thờ ơ gật đầu đáp ứng.
Gia Kiệt lập tức khom người lui ra ngoài. Vừa bước ra y đã thấy Xảo Vân đang đứng chờ cách đó không xa, y nghiêm mặt nhìn nàng ta.
Xảo Vân vừa trông thấy Gia Kiệt liền lập tức tươi cười hớn hở chạy tới, miệng hỏi ngay: “Thái tử có thời gian không ạ?” – Nàng đợi ở đây đã được một canh giờ, vốn tưởng rằng Thái tử bận rộn không có thời gian, đang thất vọng nhìn trời ngắm đất thì Gia Kiệt bước ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

