Nguyên Kỳ trầm mặc một lúc, đột nhiên nói: “Theo sát Lan Ngọc công tử, sau khi rời khỏi Phong quốc thì đi tới đâu.” – Triệu Tử Duy không ngại nguy hiểm trở về kinh đô, hành động ấy có khiến nàng cảm động?
Nếu nàng ta dám cảm động thì đúng là không biết tự lượng sức mình. Ba tháng đối với nàng ta có lẽ quá dài rồi! Ánh mắt Nguyên Kỳ trở nên u ám thâm trầm, từ hắn tỏa ra thứ áp lực kinh hồn khiến những người đứng ngoài xe ngựa cũng có thể cảm nhận được.
Gia Kiệt lập tức hiểu ra, Triệu Tử Duy vì muốn Mộ Dung Ca cảm động mà có thể làm chậm lại thời gian quay về Tề quốc củng cố địa vị của mình. Và việc hắn ta để Lưu Vân ở cạnh Mộ Dung Ca chắc chắn là có mục đích, hắn muốn mỗi khi Mộ Dung Ca nhìn thấy Lưu Vân sẽ nhớ đến hắn, nếu vậy Mộ Dung Ca có muốn quên hắn cũng rất khó khăn. Ngoài Triệu Tử Duy ra còn có Lan Ngọc công tử, Lan Ngọc có mục đích gì đây? Dành nguyên một ngày một đêm suy nghĩ về vấn đề này nhưng Gia Kiệt vẫn chưa tìm ra được bất kì manh mối nào.
“Tề quốc có động tĩnh gì không?” – Nguyên Kỳ lạnh nhạt hỏi. Lúc này quanh thân hắn không còn lực áp bức nữa, nhưng vẫn khiến người khác căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
Tên hắc y ám vệ được chính tay Nguyên Kỳ bồi dưỡng, trong công việc vẫn luôn chu toàn, gã không hề nghĩ ngợi mà tiếp tục trả lời: “Bẩm Thái tử, Thập hoàng tử của Tề quốc hiện đang được Tề hoàng đế tín nhiệm và trọng dụng, địa vị của y ngày một cao hơn, bắt đầu có những quan viên đi theo y. Tin chắc trong tương lai, Thập hoàng tử cùng Thái tử Tề quốc sẽ có một màn tranh đấu khốc liệt.”
Nguyên Kỳ mỉm cười: “Quả nhiên bản cung đã không nhìn lầm Mộ Dung Tẫn.” – Thằng nhóc đó chỉ mới mười hai tuổi, lại lớn lên ở Nguyên quốc nhỏ bé, nhưng tới Tề quốc mấy tháng đã có được sự tín nhiệm của Tề hoàng đế, trở thành mối uy hiếp lớn nhất của Triệu Tử Duy, Mộ Dung Tẫn, thằng nhóc này khá đấy!
“Chủ công, theo ty chức thấy, Thập hoàng tử Tề quốc tuyệt đối không phải là đối thủ của Thái tử Tề quốc. Nếu y đã muốn có nô Mộ Dung Ca, chi bằng chúng ta đem nô Mộ Dung Ca dâng cho Thái tử Tề quốc, để y trầm mê trong nữ sắc, tạo cơ hội cho Thập hoàng tử kia phát triển lớn mạnh, như vậy nội bộ Tề quốc tất loạn, chủ công cũng có thể ngồi ngoài làm ngư ông đắc lợi.” – Một gã phụ tá đứng sau lưng Gia Kiệt nghe thấy cuộc đối thoại giữa Nguyên Kỳ và hắc y ám vệ liền nảy ra kế sách trong đầu, gã lập tức lướt qua Gia Kiệt, hướng vào trong xe ngựa, hiến kế.
Đôi lông mày của Gia Kiệt nhẹ nhíu lại, y nhìn tay phụ tá ở trước mặt, là phụ tá mà không có tâm cơ thì không thể ở lại bên cạnh Thái tử. Nhưng thật ra kế sách của tay phụ tá này dù có chút âm hiểm nhưng vẫn có thể xem là một kế hay. Chỉ tiếc gã vẫn chưa nhìn ra được thái độ khác thường của chủ công đối với Mộ Dung Ca, vì vậy để Mộ Dung Ca trở về vòng tay của Triệu Tử Duy tuyệt đối là một kế sách tồi. Hơn nữa, trong thời gian ngắn mà Mộ Dung Tẫn có được như ngày hôm nay, tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa y cũng sẽ là đối thủ lớn nhất của Triệu Tử Duy.
“Ngươi đi theo bản cung bao lâu rồi?” – Nguyên Kỳ nhìn lướt qua gã phụ tá tên Na Mạc Liêu.
Câu hỏi này khiến gã mừng rỡ như điên, lập tức đáp: “Khởi bẩm chủ công, chừng hơn năm năm rồi ạ.”
“Tận năm năm cơ à.” – Nguyên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng nói. Sau đó liếc mắt sang Gia Kiệt, hạ lệnh. – “Ngươi biết phải làm sao rồi đấy.”
Gia Kiệt lập tức đáp: “Ty chức tuân mệnh.” – Đã là người đi theo chủ công, thì điều quan trọng nhất phải hiểu được chính là không thể làm trái mệnh lệnh của người, càng không được tự cho mình là thông minh, hiến kế khi chủ công chưa cho phép! Không tự chủ được mà làm ra những hành vi sốc nổi như vậy, kết cục chỉ có một con đường chết!
Nhưng gã có thể làm phụ tá cho Nguyên Kỳ nhất định cũng là kẻ thông minh hơn người, gã lập tức hiểu ra vì sao mình lại bị rơi vào tình cảnh tai họa này, bởi vì gã đã quá nóng lòng muốn lập công nên chưa được sự đồng ý của Thái tử đã nhảy vào hiến kế, đây là điều tối kỵ! Na Mạc Liêu tuyệt vọng ngồi bệt dưới đất, bao nhiêu năm nỗ lực chỉ vì một phút không cẩn thận mà tiêu tan hết!
Trong mắt Gia Kiệt khẽ lóe lên ý cười lạnh lùng, đúng là không biết tự lượng sức mình! Phất tay một cái, lập tức có một tên hộ vệ đi vào dẫn gã phụ tá kia ra. Xong việc y quay trở lại đứng trước xe ngựa, chờ mệnh lệnh của Nguyên Kỳ.
“Khởi hành.”
Theo mệnh lệnh của Nguyên Kỳ, đoàn người lại tiếp tục lên đường trở về Hạ quốc.
Tên hắc y ám vệ cũng nhanh chóng lui đi, gã quay trở về kinh thành Phong quốc, tiếp tục giám sát nhất cử nhất động của Mộ Dung Ca.
—————–
Triệu Tử Duy chạy cả đêm trong mưa mới đuổi kịp đoàn người Quất Đào. Thân thể mạnh mẽ như sắt thép của hắn cuối cùng cũng bị nhiễm phong hàn nghiêm trọng.
Hắn hôn mê bất tỉnh một ngày một đêm, cả đoàn người vẫn tiếp tục lên đường, mình Quất Đào ở bên cạnh bảo vệ chăm sóc cho hắn. May mắn trong đoàn người đi theo lần này có ngự y giỏi nhất Tề quốc, nếu không bệnh phong hàn của Triệu Tử Duy sợ rằng phải mất hai tháng mới có thể thuyên giảm.
Lần đổ bệnh này của Thái tử đã khiến Quất Đào rất sợ hãi, Thái tử chưa từng bị bệnh, ngay cả phong hàn cũng chưa bị nhiễm lần nào. Trong mắt của tất cả mọi người, thái tử là một người vĩ đại không ai sáng bằng. Nhưng lúc này đây, khi Thái tử ở trong trạng thái hôn mê, người lại nhiều lần gọi lên ba chữ Mộ-Dung-Ca.
Lưu Vân đã bị Thái tử điều phái ở lại bên cạnh Mộ Dung Ca, Quất Đào càng nhìn bộ dạng bệnh tật của Thái tử lúc này, càng hận. Mộ Dung Ca, cô ta quả nhiên là một kẻ chuyên gây tai họa! Còn dám liên lụy đến cả Thái tử!
“Thái tử, tình yêu nam nữ sao có thể so sánh với giang sơn thiên hạ?!” – Quất Đào ngồi bên cạnh thầm nói.
Cẩm Đức xốc mành sa, bước vào trong xe ngựa. Nàng cầm một chiếc khăn vừa nhúng qua nước nóng lau tay chân cho Triệu Tử Duy.
“Mộ Dung Ca…” – Triệu Tử Duy từ trong hôn mê lại cất tiếng gọi nỉ non.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)