Nghe Gia Kiệt nói vậy, đôi mắt ung dung trấn định của Mộ Dung Ca chợt lóe sáng, nàng tự cười mình tránh được Triệu Tử Duy lại đến Nguyên Kỳ. Trống ngực hơi đập nhanh, Mộ Dung Ca nhớ lại lần gặp gỡ ở phủ Khánh vương, Nguyên Kỳ đã từng hỏi cô có muốn hầu hạ hắn hay không, lúc đó câu trả lời của cô là không. Lần thứ hai trên đường tới Phong quốc, hắn cũng hỏi cô có còn là xử nữ hay không. Có lẽ nào hắn đã sớm để ý tới cô? Hôm nay vận đổi sao dời Mộ Dung Ca lại rơi vào tay Nguyên Kỳ, chẳng lẽ thứ hắn muốn có chỉ là thân thể của cô thôi sao?
Sắc mặt Mộ Dung Ca trở nên trắng bệch, nếu đúng là vậy thì dù cô có trốn cũng không thoát!
Khóe miệng Mộ Dung Ca co rúm, tự hỏi từ bao giờ mình lại có sức hấp dẫn lớn đến vậy? Có thể khiến hắn thương nhớ, tương tư?
Hay là, thứ càng không có được thì càng muốn có, chờ chiếm được rồi mới phát hiện, thì ra chỉ là như vậy?
Nhưng lúc này Như Băng lại ao ước chàng để ý tới Mộ Dung Ca, vì điều đó đồng nghĩa với việc nàng vẫn còn cơ hội. Như Băng không muốn cả ngày lẫn đêm chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn chàng, chỉ cần một đêm thôi, một đêm hoan ái giữa hai người cũng khiến nàng cả đời vui sướng.
“Hỗn xược! Chuyện của Thái tử không khiến bất cứ người nào chất vấn! Ánh Tuyết, nếu ngươi không muốn giống như Phá Lãng thì mau tỉnh táo lại đi!” – Gia Kiệt trừng mắt, vẻ mặt lạnh băng mắng Ánh Tuyết. Từ sau khi bị thương, Ánh Tuyết ngày càng trở nên không biết chừng mực, xem ra không bao lâu nữa nàng ta sẽ bị Thái tử đuổi đi, rồi cũng sẽ giống như Phá Lãng, trở về Hạ quốc bị tất cả mọi người giễu cợt, không thể sống yên ổn ở trong hoàng cung Hạ quốc nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


