Mộ Dung Ca quay đầu nhìn người đàn ông mà có lẽ cả đời cô cũng không nhìn thấu, càng không muốn nhìn thấu – Nguyên Kỳ. Giờ khắc này, hắn lại một lần nữa thành công nghịch chuyển cán cân vận mệnh, đôi mắt đen láy ôn hòa ấy như đang khiến cô rơi vào một vùng trời băng tuyết, ý tứ của hắn là gì? Đột nhiên hắn nổi lòng nhân từ ư? Không, có lẽ là vì giá trị lợi dụng của cô trong giờ phút quyết định này, ngoài ra không còn tác dụng nào nữa.
Gương mặt Mộ Dung Ca trở nên lạnh lùng, đứng ở nơi đây, cô chẳng thể làm gì khác ngoài việc theo dõi sự việc biến chuyển. Bàn tay đang nắm chặt tay cô lúc này rất ấm áp, người con gái đã chết kia thật may mắn mới được nam tử ấm áp này bảo vệ. Nhưng khi Nguyên Kỳ nói ra yêu cầu kia, cô đã hiểu rõ, nếu ở lại hoàng cung Phong quốc, thứ mà cô phải đối mặt không đơn giản chỉ là cầu sinh. Triệu Tử Duy muốn cô, cô không theo. Triệu Tử Duy giữ lại tính mạng của cô, kiên nhẫn chờ đợi khiến cô cảm kích. Nhưng trong tình huống rơi vào tầm ngắm của lão già chỉ có sắc dục này, sao cô có thể buông xuôi! Mặc dù Lâm Khinh Trần là Thái tử của một quốc gia, cứ cho rằng quan tâm tới cô nhưng y còn có việc của mình, mà ngày y rời cung cũng không còn xa nữa.
Phong vân cuộn trào mãnh liệt trong mắt Triệu Tử Duy có phần hòa hoãn, nhưng khi hắn vừa rũ mi, bưng chung rượu uống một ngụm, thì cảm giác đau đớn lại dâng lên, hắn không nghĩ Nguyên Kỳ lại nói ra yêu cầu đó vào lúc này. Bàn tay cầm chung rượu bỗng trở nên căng thẳng, chất rượu màu ngọc bích sóng sánh, tí tách chảy xuống bàn như đang nhỏ vào tim hắn. Hắn ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch, cặp mắt lạnh lẽo hung ác nhìn thẳng vào Nguyên Kỳ ngồi đối diện.
Lâm Thiện Nhã đưa đôi mắt đẹp nhìn Nguyên Kỳ đầy kinh ngạc, chàng lại chủ động yêu cầu muốn một đứa tỳ nữ! Mà nguyên nhân cực kì đơn giản, chỉ vì tài nấu ăn của nữ tỳ này rất tốt thôi? Lâm Thiện Nhã nhìn sang Mộ Dung Ca, đây là lần đầu tiên trong đêm nay nàng nhìn kỹ cô, dung mạo xinh đẹp, dáng người thướt tha nổi bật, từ lúc bắt đầu cho tới giờ, cô ta vẫn luôn bình tĩnh, sự bình tĩnh này không tương xứng với thân phận của cô ta. Đáy lòng nàng thầm run lên, liếc sang Nguyên Kỳ, nhưng đôi mắt kia quá bình tĩnh, căn bản không hề cho nàng có cơ hội tìm kiếm.
Lâm Thu Thành, Lâm Thanh Nhã, Thục quý phi, và những người khác không nghĩ một kết cục đã định như vậy lại có thể nghịch chuyển, càng không nghĩ tới kẻ nghịch chuyển là Nguyên Kỳ.
Lâm Thu Thành càng nghĩ càng sợ, nếu Lâm Khinh Trần vì dung mạo của đứa tỳ nữ này mà từ chối, để Nguyên Kỳ tức giận thì hậu quả khó gánh nổi. Hạ quốc lớn mạnh như vậy, chỉ có năm tòa thành trì đâu thể lọt vào mắt y. Giờ khắc này Lâm Thu Thành lão không thể làm điều gì ngu ngốc, suy nghĩ về cuộc sống vinh hoa phú quý sau này và mối quan hệ lợi hại trong đó. Nếu Lâm Khinh Trần dẫn đứa nô tỳ này rời khỏi hoàng cung thì sao? Vậy lão cũng không được đền bù như mong muốn, lại còn đắc tội với Thái tử Hạ quốc, chi bằng cứ đưa đứa nô tỳ này cho y!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
