Mộ Dung Ca nhẹ nhàng cười, nụ cười của cô như hoa sen thanh khiết hé nở, tỏa ánh sáng rực rỡ đẹp vô ngần. Phượng Dịch xứng đáng nhận sự trừng phạt này! Thân là người trong hoàng thất mà không thể nối dõi tông đường, chính là phế vật. Hùng tâm tráng chí của gã bị đả kích nặng nề! Hoàng đế Nguyên quốc luôn đề phòng Phượng Dịch, nay có cơ hội tốt như vậy chắc chắn ông ta sẽ không bỏ qua.
Giận dữ! Hối hận! Sao gã lại không biết kẻ nào đã giở thủ đoạn ở đằng sau lưng, chỉ có thể là kẻ kia! Đêm đó đánh gã bị nội thương nghiêm trọng cũng không nói, lại còn vô thanh vô thức phái người tới cắt mất “của quý” của gã, đến cơ hội phản kháng cũng không có.
Trong lòng vô cùng phẫn hận, Phượng Dịch ngẩng đầu lên vừa khéo nhìn thấy Triệu Tử Duy và Mộ Dung Ca, toàn thân dâng lên một tầng sát khí, hắn mất đi lý trí, chỉ tay về phía hai người họ, hét ầm lên: “Giết bọn chúng! Lâm Nghiệp, giết bọn chúng cho bổn vương!”
Triệu Tử Duy không thèm để mắt tới Phượng Dịch, hắn nhẹ nhàng cau mày. Muốn giết hắn ư? Đúng thật là, nam nhân mà không có “cái đó” thì không còn là nam nhân nữa rồi!
Mộ Dung Ca thầm lắc đầu, cô thương hại nhìn Phượng Dịch đang phát cuồng. Đã thê thảm đến mức này rồi mà gã còn không nghĩ tới việc giữ gìn mặt mũi và mạng sống, không biết tốt xấu muốn giết cô và Triệu Tử Duy. Mộ Dung Ca liếc nhìn mấy trăm tên thị vệ đeo đao đang đứng gác gần đấy. Lúc này ở Nghi Xuân các tụ họp rất nhiều nhân vật quyền quý từ khắp các quốc gia, nhưng hoàng đế Phong quốc lại quá ngu ngốc, lão không hề phái trọng binh canh gác ở Nghi Xuân các, phòng ngừa các tình huống phát sinh ngoài ý muộn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



