Mộ Dung Ca không trốn tránh. Cơn gió se lạnh thổi qua khiến cơ thể cô run lên. Cô bình tĩnh đối mặt với Triệu Tử Duy, không làm động tác vô dụng lấy tay che thân.
Đáy lòng, Mộ Dung Ca vẫn hy vọng hắn sẽ tự tay mặc lại quần áo cho cô, và nói với cô rằng hắn sẽ chờ, cũng sẽ chứng minh cho cô thấy, chỉ cần cô muốn, hắn sẽ đồng ý! Nhưng tất cả chỉ là sự giãy dụa trong lòng cô mà thôi. Trong quãng thời gian ở chung với hắn, cô biết, hắn không phải loại người có thể chờ đợi và theo đuổi. Cũng sẽ không buông tha một nữ tử đã nhiều lần khơi lên dục vọng của hắn.
Mộ Dung Ca tự chất vấn chính mình, đối với việc sắp xảy ra, cô sợ sao? Trong lòng thầm lắc đầu, không, hắn muốn cô, hơn ai hết trong lúc này cô biết, cô trốn không thoát khỏi hắn.
Ánh mắt Triệu Tử Duy tập trung lên làn da trắng mịn như bông tuyết của Mộ Dung Ca, trong con ngươi của hắn tràn đầy dục vọng. Từ khi hắn hiểu biết đến nay, chưa từng có người con gái nào lại khiến hắn chờ mong đến vậy. Hắn vẫn luôn biết thân thể của cô rất đẹp, khó có nữ tử nào so sánh được với cô. Hôm nay cô tỉnh táo đứng trước mặt hắn như vậy, mặc cho hắn quan sát, tư thế của cô vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng, tư thế đó càng khiến hắn không thể rời mắt khỏi cô.
“Bản cung không cho nàng cơ hội hối hận!” – Lửa dục bùng phát khiến giọng nói của hắn trở nên khàn khàn trầm thấp. Bỗng Triệu Tử Duy ôm chặt cô vào lòng. Cách một lớp quần áo nhưng hơi nóng của hắn vẫn bao phủ lấy cơ thể cô, nó làm cô muốn trốn khỏi hắn.
Mộ Dung Ca nhắm mắt, khóe miệng hơi nhếch lên, giọng nói của cô vẫn trong vắt nhưng lạnh nhạt, – “Vậy Thái tử thấy vừa lòng chưa?”
“Nàng tựa yêu tinh, yêu ma đánh cắp hồn phách của bản cung.” – Đôi mắt hắn sâu thẳm, hơi thở gấp gáp hơn, hắn dùng cả hai tay mạnh mẽ ôm chặt lấy cô.
Vốn cô tưởng rằng hắn sẽ không thương hoa tiếc ngọc mà ném cô lên giường, nhưng hắn lại dịu dàng đặt cô xuống giống như đang nâng niu một báu vật quý giá, độc nhất vô nhị. Lúc này, cô chợt có cảm giác mình đang được quý trọng.
“Mộ Dung Ca, bản cung muốn dịu dàng với nàng.” – Hắn nhẹ nhàng vuốt ve hai gò má, nâng chiếc cằm nhỏ xinh, buộc đôi mắt long lanh như nước của cô phải nhìn thẳng vào hắn.
Nghe lời nói này, Mộ Dung Ca chỉ mỉm cười, sự dịu dàng của hắn đối với cô chỉ là bớt đi vài phần khuất nhục mà thôi. Mộ Dung Ca quật cường nhắm hai mắt, tránh né ánh mắt nhuốm đầy dục vọng kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
