Lâm Vi nghe thấy câu nói của Mộ Dung Ca lại tưởng rằng cô đang nhận thua, muốn lấy lòng ả ta nên đắc ý lắm, lòng tự tôn to đùng của ả được thỏa mãn rồi, vì thế mới giả vờ bày ra bộ dạng ân nhân cao thượng, nói này nói nọ ở trước mặt Mộ Dung Ca.
Nhóm tỳ nữ đang ngồi trong phòng cũng hiểu sai lời nói của Mộ Dung Ca, bọn họ đều cho rằng Mộ Dung Ca đã cam chịu số phận rồi, các nàng ấy đều nhìn cô bằng ánh mắt vui sướng khi thấy người gặp họa. Người này đã từng có thân phận Khánh vương phi cao quý nhưng bây giờ lại chẳng bằng các nàng, mới nghĩ đến đây thôi mà tất cả các tỳ nữ đều nhìn Mộ Dung Ca bằng ánh mắt trào phúng.
Nghe Lâm Vi nói mà khóe miệng của Mộ Dung Ca cũng nhẹ dương lên, Lâm Vi hiểu lầm? Càng tốt, dù sao bây giờ cô cũng đang thế đơn lực bạc, tuy rằng trong lòng cô vô cùng khinh thường Lâm Vi nhưng cũng không thể trực tiếp đấu tay đôi với ả ta được, đành tạm thời nhân nhượng vì lợi ích chung. Đối với Mộ Dung Ca mà nói thì chừng này không là gì cả, ở kiếp trước, vì có thể được sống yên ổn tại tập đoàn R mà cô đã phải chịu khổ không biết bao nhiêu lần, duy có tính mạng là không bị uy hiếp mà thôi, chỉ cần là chuyện liên quan tới tính mạng thì cô không thể coi thường, cô khẽ cười: “Tạ Lâm trắc phi.”
“Coi như ngươi cũng biết điều đấy, biết mình là ai, thế thì ngươi cũng không thấy khổ lắm đâu. Thôi, đêm nay chuẩn bị cho tốt, Trương tướng quân muốn ngươi đến hầu hắn, ngươi hãy chuẩn bị cho cẩn thận, nếu làm không tốt thì ta cũng khó mà bảo hộ được cho ngươi!” – Lâm Vi vịn vào tỳ nữ ở phía sau, dùng tư thái thướt tha nhất nằm trở lại trên ghế mây, tiếp tục để nhóm tỳ nữ sửa bộ móng tay.
Vừa nghe thấy ba chữ ‘Trương tướng quân’, nhóm tỳ nữ đã vô cùng kinh ngạc, rồi cả đám cùng đưa ánh mắt chờ-mong-xem-kịch-vui về phía Mộ Dung Ca.
Đặc biệt là Tiểu Từ, nàng ta giả bộ che miệng cười nói: “Chúc mừng Mộ Dung Ca, đêm nay chỉ cần cô hầu hạ cho Trương tướng quân thật tốt, không biết chừng lại được đổi đời đâu!”
Trương tướng quân? Ánh mắt của Mộ Dung Ca dần trở nên lạnh lẽo, u ám, chiến tướng của Nguyên quốc – Trương tướng quân, bề ngoài thô lậu, tứ chi phát triển, là mãnh tướng dưới quyền của Khánh vương, hắn đã từng lập vô số chiến công, có thể nói là một người được Khánh vương trọng dụng. Nhưng hắn là kẻ nam hay nữ gì cũng xơi tất, trong phủ của hắn lúc nào cũng có sẵn vài tên đồng nam xử nữ [i](nam nữ thiếu niên nhỏ tuổi, còn zin)[/i], mà số lượng công chúa cùng thiên kim tiểu thư bị hắn đùa giỡn cho đến chết cũng không ít, thủ đoạn hắn dùng để trêu đùa đám nữ nhân, nam hài vô cùng tàn nhẫn, có thể nói hắn là kẻ cuồng bạo, dâm tà. Nghe nói, có một bé gái mười tuổi bị hắn cầm roi quất khiến cho da thịt trên người cô be bét, lúc cô bé ngất lịm đi hắn liền làm nhục cô, sau đó còn tàn ác đến mức đem cô bé đang hấp hối kia thưởng cho đám thủ hạ đã lâu chưa được gần đàn bà, đúng ba ngày sau cô bé tắt thở bọn chúng mới buông tha.
Mộ Dung Ca nhíu chặt mày, cô nhìn bộ dạng vui sướng của đám người này mà trong lòng cũng cảm thấy tức giận vô cùng, những lời nói vừa rồi của Tiểu Từ vẫn còn đang lởn vởn bên tai cô, giống như dầu được đổ thêm vào lửa, khiến nỗi tức giận của cô bừng lên như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt tất cả.
Một ý định lóe lên trong đầu cô, cô nhìn Tiểu Từ rồi khẽ mở đôi môi lộ ra hàm răng trắng bóc, tạo thành một nụ cười dịu dàng xinh đẹp như vầng trăng trên cao, “Đa tạ lời chúc của Tiểu Từ cô nương.” – Muốn cô được đổi đời sao? Cô cũng không ngại hoàn thành tâm nguyện của Tiểu Từ, để không uổng công nàng ta vì cô mà ‘lao tâm khổ tứ’ suốt từ sáng đến giờ.
Không phải là Mộ Dung Ca bị bức đến đường cùng rồi nên mới dám trèo lên giường của Trương tướng quân đấy chứ? Hay là cô ta định tìm chỗ dựa mới vững chắc hơn? Cô ta đang bị kích động tới mức choáng váng đấy à?
Đôi mắt Lâm Vi trở nên căng thẳng, ả nhìn chằm chằm vào gương mặt của Mộ Dung Ca, nhìn một hồi vẫn không phát hiện ra được gì mới chịu thu hồi ánh mắt sắc như dao, ả đang lo lát nữa khi Khánh vương hồi phủ nhìn thấy Mộ Dung Ca lại hối hận đổi ý, không xử nặng với cô ta nữa, nên đành phất tay, “Ngươi về chuẩn bị đi.” – Qua tối nay, Mộ Dung Ca sẽ chính thức là một ca kĩ, một ả ca kĩ bị ngàn người làm nhục, vạn người chà đạp! Sau này cô ta sẽ không bao giờ là cái gai trong mắt của ả nữa, ả cũng chẳng rảnh đến mức để ý quá nhiều đến một đứa ca kĩ nhỏ nhoi.
“Dạ.” – Mộ Dung Ca đáp nhẹ, nhìn qua trông vô cùng cung kính. Nhưng lúc cô vừa xoay người đi ra, thì Lâm Vi bỗng nhiên lại ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào cô một lần nữa, không biết vì sao ả vẫn cảm thấy rất bất an, Mộ Dung Ca lại chịu an phận như thế sao?
Trước cặp mắt hoài nghi của Lâm Vi, Mộ Dung Ca vẫn tự nhiên bước ra ngoài, cô dừng lại trước cánh cửa vừa đóng kín, trong mắt ánh lên tia lạnh lẽo. Trước đây, Mộ Dung Ca chưa bao giờ bị người khác nhục mạ, thế mà mới đến đây được nửa ngày cô đã bị nhục mạ tới ba – bốn lần, đáng nhớ thật đấy. Thù này, cô ghi sổ!
Quay về phòng, Mộ Dung Ca lôi chiếc bánh bao của Như Băng ra ăn, thân thể này bình thường chắc hay ăn ít nên chỉ cần một chiếc bánh bao là đủ no rồi, sức lực cũng dần dần hồi phục.
Ăn xong, cô lập tức đi vơ vét khắp phòng xem có tìm được vật gì khả dĩ để phòng thân được không, nhưng mò mẫm một lúc vẫn không thấy gì. Cuối cùng, cô tìm được một vật ở trong ngăn kéo bàn trang điểm, là một chiếc túi thơm phủ đầy bụi.
Cô thổi lớp bụi trên mặt túi rồi cúi đầu nhẹ ngửi mùi hương của chiếc túi, vừa ngẩng đầu lên thì thấy hơi hoa mắt chóng mặt, cô biết mùi hương này, lại thử hít thêm một hơi nhỏ, đây là mê dược?
Mê dược?! Cô khẽ nở nụ cười, ánh mắt trong trẻo nhưng vô cùng bình tĩnh, ông trời cuối cùng cũng đã chịu giúp cô rồi! Còn chưa đẩy cô đến đường cùng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)