Beta: L2NT
“Phập!” một tiếng, máu tươi bắn tung tóe.
Mộ Dung Ca nhíu chặt mày, cô không ngờ Ánh Tuyết lại có phản ứng như vậy.
Ánh Tuyết rút con dao ở bên hông đâm thẳng vào ngực mình. Sắc mặt nàng nhăn nhó tái nhợt, đôi môi run run, cơ thể chịu không nổi quỵ xuống đất, giọng nói nàng cũng run: “Thần thiếp quá mức ngu xuẩn nên làm điều xằng bậy, xin tự phạt một dao này mong thái tử Tề quốc tha lỗi!”
Chứng kiến màn này, Mộ Dung Ca không thể không bội phục Ánh Tuyết dám can đảm tự đâm mình. Nếu Ánh Tuyết vì muốn bảo vệ mình mà cầu xin sự trợ giúp của Nguyên Kỳ, thì sự việc sẽ không còn là chuyện cãi vã giữa các tỳ nữ với nhau nữa. Chỉ trong một thời gian ngắn mà Ánh Tuyết có thể suy nghĩ thấu đáo, không để chuyện của mình gây rắc rối cho Nguyên Kỳ, nàng ta đúng là một nhân vật lợi hại.
Nguyên Kỳ thản nhiên phất tay, cho đám tỳ nữ tiến tới đỡ Ánh Tuyết gần hôn mê đưa lên xe ngựa. Nguyên Kỳ quay ra nói với Triệu Tử Duy, “Ta đi thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)