"Yên Nhi quả biết suy nghĩ, dụng tâm như vậy thật khiến ta… phải mở rộng tầm mắt.” Khóe miệng Mộ Dung Ca mang theo một nụ cười châm biếm. Tuy vẻ mặt nàng vẫn như mọi khi, lời nói cũng không chút sắc bén nhưng cũng đủ khiến cho người đang làm chuyện xấu như Lưu Ngữ Yên run bần bật.
Lưu Ngữ Yên dần cảm thấy sợ hãi, cũng không biết vì sao nàng lại có chút hối hận, không nên sinh tồn loại tâm tư không nên có này, song nàng lại không cam lòng vẫn muốn thử một phen. Nàng cố gắng duy trì vẻ tươi cười: “Thật sự Mộ Dung Trắc phi cũng nên vì thái tử suy nghĩ một chút.”
Những tỳ nữ khác đang mang thức ăn cũng gật đầu liên tục, nhỏ giọng bàn tán: “Việc của thái tử và Mộ Dung Trắc phi nào đến lượt một người có thân phận đê hèn như cô ta quản chứ! Thật đúng là không biết xấu hổ, cả gan dùng giọng điệu chủ tử mà giáo huấn Mộ Dung Trắc phi nhà ta!”
“Đích thực, thái tử còn chưa từng mở miệng mà cô ta đã tự ý lên tiếng, thật uổng công Mộ Dung Trắc phi dùng tình dùng nghĩa đối đãi, không ngờ cô ta là người vong ân bội nghĩa như vậy!”
“Hừ, chi bằng đuổi cô ta ra khỏi phủ thái tử, chớ ô uế thêm sự thanh tịnh nơi đây, chướng mắt Mộ Dung Trắc phi.!”
Một vài tỳ nữ khác cố tình nhấn mạnh, gia tăng thêm âm lượng, tuy Mộ Dung Ca hồi phủ không bao lâu nhưng khắp phủ thái tử trên dưới đều hết lòng trung thành và tận tâm với nàng nên ai nấy đều vì nàng mà bất bình.
Mộ Dung Ca lạnh mắt nhìn chằm chằm Lưu Ngữ Yên, thấy Lưu Ngữ Yên mặt đỏ tai hồng đang cúi thấp đầu hứng chịu lời bàn tán của mọi người mà không dám biện bạch. Những lời nàng muốn nói đều được các tỳ nữ nói thay rồi. Vừa vặn những lời này nếu nói ra từ miệng nàng e là Lưu Ngữ Yên sẽ phớt lờ thậm chí lên tiếng phản bác, song nếu nói từ miêng của người khác, tự Lưu Ngữ Yên nhất định sẽ thấy hổ thẹn. Nàng hơi nhăn mày, “Yên Nhi, ta từng thật lòng xem nàng là muội muội, nhưng những điều mà muội làm hai ngày qua khiến ta rất thất vọng.”
Khi bị đám tỳ nữ chỉ trích, Lưu Ngữ Yên còn muốn phản bác lắm chứ, thân phận của Mộ Dung Ca có gì nàng, đều là một thân đê hèn, đã từng bị biếm làm ca cơ thế mà bây giờ lại nhận được sự sủng ái tột bậc của Hạ quốc thái tử! Nhưng khi nghe được những lời này của Mộ Dung Ca, sắc mặt của nàng từ màu đỏ đã tái dần đi đến mức trắng bệch.
"Lần đầu tiên Mộ Dung Trắc phi thị tẩm, nàng vẫn còn mang tấm thân xử nữ.” Đôi mắt Nguyên Kỳ tĩnh lặng không chút gợn sóng như hàn quang từ đao kiếm đâm thẳng vào trái tim non mềm của Lưu Ngữ Yên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

