Mộ Dung Ca mỉm cười: “Đã lâu cũng nghe danh Thượng Quan tiểu thư nhưng chưa có cơ hội giáp mặt. Đúng là có chút ngoài ý muốn a.”
"Ngoài ý muốn?" Thượng Quan Ngọc Nhi che miệng cười khẽ, "Chắc là do ta quá đường đột rồi? Nếu sớm biết vậy, ta nên cho hạ nhân đệ bái thiếp trước rồi mới đến thăm, như thế sẽ không khiến Mộ Dung Trắc phi phải bất ngờ.” Trăm nghe không bằng một thấy, nữ tử trước mắt có vẻ mặt tương xứng với nàng, đúng là mi mày giữa họ cũng có vài nét na ná nhau, chỉ là thân phận thì khác nhau một trời một vực.
"Thượng Quan tiểu thư hiểu lầm rồi, ta chỉ hơi bất ngờ là Thượng Quan tiểu thư lại dễ gần như vậy.” Mộ Dung Ca khẽ hạ tầm mắt, mỉm cười nói.
Thượng Quan Ngoc Nhi gật gật đầu, có chút yên tâm, thở phào một hơi: “Như vậy thì tốt qua. Vừa rồi ta còn sợ Mộ Dung Trắc phi sẽ trách cứ, bây giờ xem ra Mộ Dung Trắc phi cũng rất gần gũi, vừa gặp đã thân. Sớm biết vậy, ta đã để lại việc may áo cưới,đến tiếp kiến Mộ Dung Trắc phi rồi." Mộ Dung Ca nhìn như rất dịu dàng, nhưng sau một hồi tán gẫu, từ thần sắc mà nhìn, nàng muốn biết được suy nghĩ của nàng ta hầu như không dễ.
Hay lời đồn đại là giả? Mọi người đều nói do Mộ Dung Ca rất ghen tị, nên để lấy lòng nàng, Nguyên Kỳ mới trục xuất hết thảy cơ thiếp. Bây giờ nhìn lại, cảm thấy Mộ Dung Ca không giống người có tính đố kỵ cao như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
