Tề quốc hoàng cung, ngự thư phòng.
Triệu Tử Duy tức giận gầm lên một tiếng, đưa tay quật đổ toàn bộ tấu chương xuống đất, nhất thời một mảng hỗn độn.
“Chỉ là một tiểu quốc nhỏ bé mà cũng muốn khiêu khích một cường quốc ư?” Triệu Tử Duy phẫn nộ quát.
Mấy ngày gần đây, tuy bạo động đã được Lưu Vân dẫn quân bình loạn xong, song chỉ yên tĩnh được vài ngày thì phía biên giới lại gặp chuyện!
Binh lính thủ thành vùng biên cương bị tổn thất khá nặng!
Hắn mơ hồ lướt nhìn một loạt cả triều văn võ, thật sự không mấy ai đáng tin. Hắn muốn thông qua cơ hội lần này triệt để nắm bắt được chứng cứ trong tay, không thì cũng phải nhân lúc Triệu Tử Tận không kịp phòng bị, một hai ba nhổ cỏ tận gốc thế lực của hắn mới được. Suy cho cùng Lưu Vẫn cũng là người chân thành dễ khiến người ta phải mở lòng… Hắn gật đầu, “Nếu đại tướng quân đã chủ động xin đi, việc này giao cho ngươi vậy.”
Phủ Khánh Lâm vương.
Triệu Tử Tận được biết Lưu Vân sẽ dẫn quân ra biên giới, khóe miệng khéo lên một nụ cười lạnh cực điểm, “Muốn tìm bằng chứng ư? Xem ra Triệu Tử Duy bắt đầu sốt ruột rồi.”
“Đúng vậy.” Tả Đạo luôn theo hầu bên người Triệu Tử Tận lập tức gật đầu.
"Lâm Khinh Trần đang ở biên giới cũng biết phải làm gì rồi, nếu hắn không làm được gì thì chẳng khác gì một quân cờ vô dụng.” Hàn quang từ đáy mắt Triệu Tử Tận bắn ra khắp nơi, giọng lạnh lùng nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)