Nước Tề, phủ Khánh Lâm vương.
Suốt mấy canh giờ qua Nguyên Ngư vẫn luôn ngồi trên giường, lo lắng đợi tin tức.
Tiểu Tiếu đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Vương phi đang mang thai nên nghỉ ngơi nhiều, người không được mệt mỏi quá đâu ạ.” Từ sau khi Vương gia chạy ra khỏi phủ, Vương phi vẫn luôn bồn chồn như thế này.
Nguyên Ngư kiên nhẫn chờ đợi. Nàng không biết mình muốn nghe thấy tin tức như thế nào, một phần nàng mong muốn Mộ Dung Ca biến mất nhưng phần khác lại mâu thuẫn muốn Mộ Dung Ca còn sống.
“Sảy thai?” Sắc mặt Nguyên Ngư lập tức biến đổi, nàng bất giác cúi đầu nhìn phần bụng bằng phẳng của mình. Nàng không thể mất đi đứa con này, việc quan trọng nhất đối với nàng bây giờ là phải bảo vệ nó!
“Lan phi nương nương sao có thể bất cẩn như vậy?” Tiểu Tiếu cảm thấy thương cảm, nàng ta đã từng gặp Lan phi một lần, rõ ràng Lan phi nương nương không phải kiểu người thiếu cẩn thận, vì sao đột nhiên sảy thai?
Dung nhan diễm lệ của Nguyên Ngư đã trắng bệch như tờ giấy, Lan phi gặp sự cố ở cung Thu Nguyệt, điều này nói lên cái gì?
“Vương phi, sao sắc mặt của người lại tái như vậy? Trên trán còn lấm tấm mồ hôi, trong phòng đâu có nóng?” Tiểu Tiếu thấy vẻ mặt Nguyên Ngư thay đổi nên quan tâm hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



