May mắn ánh trăng đêm nay rất sáng, Tiểu Thập lại có nội lực thâm hậu nên hoàn toàn có thể viết chữ mà không gặp trở ngại gì.
Nguyên Kỳ đứng ở phía sau nhìn Tiểu Thập thoăn thoắt viết từng điều một về Mộ Dung Ca trong hai năm qua. Hắn mím chặt môi, chờ đợi.
Đến sáng ngày hôm sau, khi mặt trời lên cao Tiểu Thập mới dừng bút. Nguyên Kỳ đem toàn bộ những gì Tiểu Thập đã viết cất vào trong ngực áo. Hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn Tiểu Thập: “Hai năm qua Mộ Dung Ca có ngươi ở bên cạnh bảo vệ, ta tin nàng chắc chắn rất an toàn.”
Nghe vậy, viền mắt của Tiểu Thập phiếm hồng, trong lòng hắn cảm thấy hơi chua xót khó chịu. Mộ Dung cô nương luôn tin tưởng hắn và đối xử với hắn rất tốt, nàng ấy thật sự coi hắn là đệ đệ. Hắn chưa từng thấy người con gái nào kiên nhẫn, tốt đẹp đến thế, Mộ Dung cô nương coi hắn là đệ đệ, hắn làm sao có thể không coi nàng ấy là người thân của mình đây?
Tiểu Thập sửng sốt nhìn bóng lưng Nguyên Kỳ nhanh chóng rời đi, tự hỏi, Mộ Dung cô nương thực sự quan trọng với Thái tử nước Hạ sao?
Ở bên ngoài cách đó không xa, bóng dáng Lan Ngọc bỗng xuất hiện từ trong chỗ tối nhìn Nguyên Kỳ rời đi, vẻ mặt y như có điều gì suy nghĩ.
—bamholyland.com—
Phủ thái tử nước Hạ.
Nguyên Kỳ đăm đăm nhìn vào tập giấy mà Tiểu Thập đã ghi lại toàn bộ những sự việc của Mộ Dung Ca trong hai năm qua.
Hắn vươn ngón tay thon dài muốn mở ra đọc hết nhưng bàn tay lại dừng giữa không trung.
Không biết qua bao lâu, ngoài cửa bỗng vang lên lời hỏi của tỳ nữ. “Thái tử, người đã muốn dùng đồ ăn sáng chưa ạ?”
Đôi con ngươi đen láy của Nguyên Kỳ nhẹ đảo tròng, hắn cầm lấy tập giấy và nhìn vào từng nét mực màu đen trên đó, thuận tiện nói với tỳ nữ đứng ngoài cửa: “Không cần, lui xuống đi. Nếu không có lệnh của bản cung, bất kì ai cũng không được vào quấy rầy!”
Hắn bắt đầu đặt sự chú ý lên trang giấy. Trên đó viết:
Để ngọn lửa có thể nhanh chóng bùng lên thiêu đốt mọi thứ như ý muốn, Tiểu Thập đã sớm đổ dầu hỏa ở xung quanh đình nghỉ. Mộ Dung cô nương đã tính toán sẽ đem toàn bộ tội danh đổ hết lên đầu Lưu Vĩnh Phúc. Khi ngọn lửa bùng lên, cô nương thoáng chần chừ, nhưng tốc độ lửa cháy lan nhanh khiến Mộ Dung cô nương không thể suy nghĩ nhiều nữa, phải nhanh chóng nhảy vào hồ nước lạnh giá.
Trước khi rời khỏi Hạ quốc, Mộ Dung cô nương đã quay đầu ngắm nhìn cảnh vật thật lâu, sắc mặt nàng ấy tái nhợt. Cô nương đã nói, nước Hạ là nơi lưu giữ ký ức quan trọng nhất đối với nàng ấy.
Mộ Dung cô nương vừa bị sảy thai không bao lâu, lại nhiễm nước lạnh nên thân thể rất yếu ớt, mỗi ngày đều phải uống thuốc chữa trị, thuốc rất khó uống, mỗi lần uống thuốc cô nương đều nhăn mày nhưng thời gian sau rốt cuộc khí sắc cũng tốt lên nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

