Nghe thấy câu hỏi của Nguyên Du, tất cả mọi người đều im lặng, đại đa số người ở đây đều chưa từng nhìn thấy loại quả này, nói gì đến việc được ăn thử, sao dám phát biểu lung tung? Hơn nữa họ đang ngồi ở Hạ quốc, người nhà người ta còn chưa nói, bọn họ đâu dám nói bừa?
Dần dần, tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn về phía Nguyên Kỳ.
Nhưng Nguyên Kỳ dường như chỉ chú tâm vào quan sát ly rượu trong tay hắn, sắc ngọc từ ly rượu ánh lên gò má khiến thần sắc hắn thêm bí hiểm.
Những việc không vui cứ bất ngờ xảy đến khiến mọi người trở tay không kịp, nếu những người ở đây không có ai ra mặt làm nhụt ngạo khí của sứ giả Vô phái, chẳng phải sẽ mất mặt lắm sao.
Đợi một lúc lâu vẫn không có ai dám đứng ra. Nguyên Du khi nãy còn ung dung nhàn nhã, lúc này đã trầm mặt, quét ánh mắt sắc hơn dao đảo một vòng, giọng nói đột nhiên đè thấp xuống. “Không một người nào biết?”
Mộ Dung Ca khẽ nhíu mày, tự nhủ: Việc này không quan hệ gì với cô. Bộ mặt của Hạ quốc cũng không quan hệ gì với cô.
“Vật này có hình dáng kỳ dị như vậy làm sao có ích cho cơ thể được? Không phải tên sứ giả này đang nói bậy lừa dối mọi người đấy chứ?” – Lục hoàng tử sau khi quan sát sứ giả Vô phái bèn tức giận chất vấn.
Lời vừa nói ra, vô số người đều nhao nhao lên nói phải. Đúng vậy, vật kia quả phực có hình thù rất kì quái, chưa ai từng thấy, lại còn nói nó có lợi cho thân thể thì càng khó tin hơn.
Nguyên Du đánh ánh mắt tán thưởng, gật đầu với Lục hoàng tử, Lục hoàng tử lập tức vui mừng, cằm nâng cao hơn hẳn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)