Nguyên Kỳ thản nhiên nói ra một câu nhưng lại khiến toàn bộ những người có mặt trong căn phòng phải giật mình kinh hãi.
Từng luồng khói trắng vẫn chậm rãi nhả ra từ chiếc lô hương và tỏa ra bốn phía. Mộ Dung Ca cũng rất ngạc nhiên, cô đã nghĩ nhờ tình huống này có thể dạy dỗ cho Lâm Thiện Nhã một bài học nhỏ, vì cô biết giữa Lâm Thiện Nhã và Nguyên Kỳ có một hiệp định ngầm, nhưng thật không ngờ vừa cố tình châm dầu vào lửa thì hắn đột nhiên muốn phế Lâm Thiện Nhã! Có lẽ với Lâm Thiện Nhã, điều này còn tàn nhẫn hơn việc lấy tính mạng của nàng ta.
Tiếng nói trong vắt nhưng lạnh đến cực điểm cứ không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu nàng. “Phế chức vị Thái tử phi của Lâm Thiện Nhã…”
Hắn phế nàng!
Biết rõ có người hãm hại nàng nhưng hắn lại nương theo, không hỏi nguyên do, cũng không để nàng có cơ hội giải thích, cứ như thế phế nàng! Đúng là nàng đang muốn mưu tính hại Mộ Dung Ca, nhưng không thành công, trái lại còn bị cô ta đánh trả! Mà hắn càng không có ý định bỏ qua cho nàng!
Hắn… hắn biết làm như thế sẽ có hậu quả gì chứ? Hắn muốn phá bỏ hiệp định hai năm của bọn họ sao?
Nguyên Du mệt mỏi nhắm mắt dưỡng thần, bỗng hai hàng lông mi trên mắt khẽ giật nhẹ, nếu có ai nhìn thấy sẽ phát hiện bên mí mắt của lão hơi nhăn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)