Mộ Dung Ca nhẹ nhíu mày.
Lưu Vân thấy cô im lặng, biết mình đã hỏi điều không nên hỏi. Trước đây vì Thái tử nên y thường xuyên nhắc nhở cô, nhưng lâu ngày ở bên cạnh, y đã hiểu rõ tính cách của Mộ Dung Ca, càng biết điều cô thực sự mong muốn là gì. Lúc này đây, y không còn đủ tự tin để chất vấn cô nữa. Y cảm thấy áy náy: “Xin lỗi, Mộ Dung cô nương.”
Mộ Dung Ca chỉ nói: “Huynh đi nghỉ ngơi đi.”
Lưu Vân gật đầu rời đi, không dây dưa thêm. Chỉ cần Thái tử tới đây, tất cả mọi chuyện đều sẽ được giải quyết, hy vọng đến lúc đó Mộ Dung Ca có thể nhượng bộ.
Một lần nữa quay trở lại phòng ngủ, Mộ Dung Ca đẩy cánh cửa sổ mở hé ra một khe nhỏ để không khí bên ngoài lùa vào trong phòng, xua tan đi hương vị của Nguyên Kỳ.
Cô nằm trên giường nhìn trần nhà, trong lòng trống rỗng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
