Lồng ngực rộng xa lạ kề sát sau lưng, nhưng cô lại có cảm giác hơi ấm này rất quen thuộc. Theo bản năng, Mộ Dung Ca định giãy ra, và ngay lập tức cảm thấy ở phía sau cổ có gì đó ấm ấm.
Dường như người ở phía sau đang… khóc.
Trái tim Mộ Dung Ca khẽ run rẩy, có lẽ cô đã đoán được người vừa đến là ai.
Một năm rồi không nhìn thấy hắn, không ngờ có thể được gặp vào lúc này, đây là mộng chăng? Chính là hắn, người vẫn thường hay dựa dẫm vào cô, luôn khen ngợi những món ăn cô nấu.
“Tỷ.”
Giọng nói của người thiếu niên không hạ xuống nên cô có thể nghe được rõ ràng, hiển nhiên hắn đã đè nén cảm xúc rất lâu, nay mới được bộc phát nên không để ý đến tình hình của mình lúc này. Hắn đã dùng tốc độ nhanh nhất, cả đoạn đường đi đổi liên tục mười con ngựa, bất kể ngày hay đêm chỉ vì muốn tới nhanh hơn để gặp cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
