Đôi mắt đầy nhu tình của Nguyên Kỳ nhất thời đóng băng tại chỗ, ánh mắt hắn lập tức trở nên lạnh lùng nhìn Mộ Dung Ca không chớp, tựa hồ muốn xuyên thấu tầng tầng mây mù trong lòng cô.
Mộ Dung Ca miễn cưỡng duy trì vẻ mặt phẳng lặng như mặt hồ nước, đứng yên trước cửa sổ mặc cho hắn quan sát.
Đêm qua rõ ràng hai người họ quấn quít thân mật là vậy, ngọn lửa dục vọng bùng cháy trong cơ thể vẫn như còn nguyên cảm giác. Mộ Dung Ca cố sức biểu hiện mình bình tĩnh nhưng trong lòng cô đã có thứ gì đó đang dần dần thay đổi!
“Mộ Dung Ca… lại đây.” – Nguyên Kỳ khẽ gọi tên cô, tiếng gọi dịu dàng quá, như thể muốn ôm trọn lấy cô, trân trọng hơn bảo vật, che chở cho cô.
Phản ứng đầu tiên của Mộ Dung Ca là mở trừng hai mắt nhìn hắn đầy ngạc nhiên, sau đó quét một đường từ trên xuống dưới, đến vị trí quan trọng nhất của nam nhân, cô lại trợn mắt nhìn chằm chằm vào đó, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc đỏ bừng.
Thái tử! Người quá cởi mở, quá phóng túng rồi!
Lòng thầm mắng một hồi.
“Nàng đau không?” – Hắn rất dịu dàng. Trong lúc nói chuyện đã ôm lấy cô và đặt lên người mình, đôi con ngươi đen láy tràn ngập sủng ái, khoảnh khắc vừa rồi thấy hai gò má Mộ Dung Ca đỏ bừng, giống như có một dòng nước ấm rót vào trái tim băng giá của hắn.
Cô sửng sốt, cái gì? Cái gì vậy?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


