- Tạ ơn Phượng tiên tử tiền bối.
Lâm Minh thi lễ đối với Phượng tiên tử, phần ân đức này, hắn ghi nhớ trong lòng, Lâm Minh rất rõ ràng, tuy rằng thời điểm hắn ở hạ giới, cơ duyên vô số, nhưng so với một ít thiên tài Thần Vực đỉnh cao, thì những thứ hắn trải qua, ví dụ như hành trình Nam Cương Vu Thần Tháp, thậm chí hành trình Ma Thần Đế Cung đều không coi là đại cơ duyên, chỉ có thể là cơ duyên bình thường.
Dưới tình huống như vậy, mỗi một bước hắn phải đi thật vững chắc, mới có thể vươn lên ngày sau, nếu không dùng hết tích lũy, phai mờ dần, khi đó đi nói chuyện gì truy tìm võ đạo đỉnh phong, đều là chuyện không thực tế.
- Tuy rằng ta thu ngươi làm đệ tử ký danh, nhưng sẽ dồn toàn lực bồi dưỡng ngươi, đệ tử ký danh chỉ là một cái danh hào thôi, ta cảm thấy ngươi ngày sau sẽ không ở lại Phượng Minh Cung, ngươi có cơ duyên của chính mình, có thể đi Thần Vực mênh mông rộng lớn, thành tựu một phương hào kiệt, nói không chừng, ngươi tìm được danh sư, bái nhập môn hạ của hắn, tuy nói võ giả Thần Vực có vài sư phụ cũng không kỳ quái, nhưng nhận thức đệ tử thân truyền, vẫn là một đại sự, nếu ngày sau ta không dạy được ngươi, nhận thức ngươi làm đệ tử cũng không có ý nghĩa gì.
Phượng tiên tử nói ra một phen, Lâm Minh hơi ngạc nhiên, Phượng tiên tử nói trắng ra là nghĩ sau này nàng không dạy được Lâm Minh, một khi đã như vậy thì không cần xấu hổ đi nhận quan hệ thầy trò làm gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)