Bàn ăn trong phòng ăn Phượng Hoàng Điện đều được điêu khắc từ Hỏa Linh Ngọc, bàn rất lớn, năm thanh niên này ngồi xuống cũng không có chút chật chội.
Hai tên trong đó tóc đỏ, tóc đỏ xem như là dấu hiệu của con cháu Hỏa thị. Chỉ có con cháu dòng chính có huyết mạch nồng đậm mới có tóc màu hồng. Lúc trước tên đệ tử Hỏa thị mà Lâm Minh gặp được ở Hoàng Thành viễn cổ tại hạ giới, cũng không có tóc màu đỏ thẫm vậy.
- Chậc chậc, đây chắc là ba ngày không ăn cơm nha, một chén nước dùng uống cũng không còn một giọt, so với mấy con chó của chúng ta còn sạch sẽ hơn.
Một tên đệ tử khác phụ họa theo, không hề nghi ngờ gì, bọn họ cố ý tìm tới nơi này gây sự. Cử chỉ, vẻ mặt, ngôn ngữ đều hướng tới Lâm Minh truyền một tin tức đó chính là – Ngươi đánh ta đi, ngươi đánh ta đi...
Dựa theo quy củ Phượng Hoàng Điện, đệ tử trong Phượng Hoàng Điện cấm tư đấu, muốn đánh thì nhất định phải đi Niết Bàn Tế Đàn, có Điện hộ pháp làm chứng mới được, loại quy định này, là để tránh cho các đệ tử xuất hiện tử đấu với nhau. Hoàn cảnh ở Phượng Hoàng Điện rất phức tạp, các loại gút mắt ích lợi, các đại phái san sát, nếu như cho phép tư đấu thì rất có thể có đệ tử trong lúc tư đấu bị hạ độc thủ.
Lâm Minh nếu như ra tay trước, chính là phạm vào môn quy, sẽ bị trấn áp ngàn năm, chỉ sợ đây là chuyện mà những người này cầu mà không được.
Lâm Minh đương nhiên sẽ không phạm vào sai lầm cấp thấp này, hắn tiếp tục lấy ra một chén cơm nhìn như trân châu vậy, không nhanh không chậm ăn, xem không thèm liếc đám người kia một cái:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)