Lâm Minh được Phượng tiên tử dẫn đi, ngồi linh cầm ngũ sắc bay như chớp về phía Phượng Minh Cung. Gió mạnh thổi tới thổi tung mái tóc Phượng tiên tử, Lâm Minh đứng sau Phượng tiên tử, im lặng không nói.
- Có phải trong lòng thắc mắc đúng không?
Phượng tiên tử bỗng hỏi.
- Ở trong Phượng Minh Cung có chín đại phó Cung chủ, trong đó đệ nhất phó Cung chủ Cửu Dương chân nhân, tên là Tiêu Cửu Dương, là con cháu Tiêu gia một trong ba đại thị tộc. Hắn nhập môn lâu hơn ta nhiều, thiên phú xuất chúng, lại có kỳ ngộ, thực lực rất mạnh, có rất nhiều nhân mạch ủng hộ trong môn. Hơn nữa tài sản giàu có, từng đồng tài nguyên đổ xuống, rất nhiều đệ tử thiên tài, Trưởng lão, Đường chủ phân cung thu lấy chỗ tốt của hắn, tự nhiên sẽ làm việc cho hắn. Hàng năm đều có nhiều không đếm hết những đệ tử mới nổi lên gia nhập vào dưới trướng hắn, có thể nói Tiêu Cửu Dương một tay che trời ở Phượng Minh Cung, lúc Cung chủ bế quan, nhiều lúc đều do hắn chủ trì công việc Phượng Minh Cung.
- Mà qua trăm năm hay mấy trăm năm nữa là Cung chủ sẽ thoái vị, đi Thiên Phượng Cung ở trung tâm thượng cổ Phượng tộc tiềm tu, mà có thể cạnh tranh chức Cung chủ, chính là chín đại phó Cung chủ chúng ta. Mà trong chín người này, Tiêu Cửu Dương có phần thắng lớn nhất.
Phượng tiên tử nói một phen, Lâm Minh lập tức hiểu được, đấu tranh quyền lực thượng tầng chính là tranh giành chức Cung chủ. Ở giới thế tục, hoàng thất tranh giành ngôi vị thậm chí có thể tay chân tương tàn. Ở Phượng Minh Cung này, các đại phó Cung chủ không thân chẳng quen, hơn nữa còn là Thần Vực tất cả lấy thực lực làm đầu, vậy tranh đấu càng thêm ác độc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)