Lâm Minh lấy ra ngọc giản của Phượng tiên tử để lại, bóp nát, nhất thời vô số hào quang mộng ảo ngưng tụ giữa trời đêm, tựa như ngàn vạn con đom đóm bay lại, không gian xuất hiện sóng gợn nhỏ, một nữ nhân mặc váy dài đỏ rực hiện ra từ hư không. Nữ nhân xinh đẹp cao quý, đeo trâm cài tóc, nàng nhìn Lâm Minh, vẻ mặt mang theo ý cười thưởng thức.
- Ngươi chủ động bóp nát chiếc ngọc giản này, đã giải quyết xong mọi chuyện quyết định phi thăng Thần Vực?
- Được, mấy năm nay ngươi giải quyết nhân quả ở Thiên Diễn Đại Lục, cũng không dùng tới lực lượng bản cung để lại trên người ngươi, xem như phát huy số mệnh cùng tiềm lực của ngươi đến cực hạn. Lần này ngươi đi Thần Vực không cần phải lo lắng, ngày sau có cơ hội vẫn còn trở về được, hơn nữa là chân thân trở về. Năm đó Hỗn Nguyên Thiên Tôn để lại phong ấn trên Thiên Diễn Đại Lục thật ra chỉ nhắm vào võ giả bên ngoài, không phong tỏa võ giả bản thổ Thiên Diễn Đại Lục, Thánh Ma Đại Lục. Cho dù tương lai tu vi của ngươi vượt qua Thần Hải, vẫn có thể trở về.
Phượng tiên tử nói thế, trong lòng Lâm Minh sững ra, tiếp theo là mừng rỡ.
Thì ra là thế, xem ra lúc trước Hỗn Nguyên Thiên Tôn để lại phong ấn này là vì phòng ngừa những đối đầu Thần Vực tiến vào Thiên Diễn Đại Lục dòm ngó con đường của Đế giả, hủy hoại chân thân Thần nữ, đánh cắp truyền thừa hắn để lại. Nhưng đối với võ giả trưởng thành từ bản thổ Thiên Diễn Đại Lục, Thánh Ma Đại Lục thì không có hạn chế này.
Xem ra mấy vạn năm trước Nam Cương Vu Thần cũng là bản tôn hạ giới, mà không phải một hóa thân. Quả thật, nếu chỉ là một hóa thân, muốn để lại 72 tòa Vu Thần Tháp vô cùng tinh diệu đó thì còn miễn cưỡng lắm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)