Lời nói Lâm Minh lại một lần làm Dương Vân đau đớn, hơn nữa càng đau hơn, đau tận xương cốt!
Dung hợp linh hồn, mất đi mình, kỳ thật chẳng khác nào nói bản thân Dương Vân đã tử vong, tương đương thể xác Dương Vân đã thay đổi thành người khác!
Nghe xong Lâm Minh nói như vậy, Dương Vân nào có thể không điên cuồng, hai mắt hắn đỏ rực giận dữ hét:
- Câm mồm! Ta chính là ta! Ta là Dương Vân, Lâm Minh, ngươi đừng dùng ngôn ngữ dao động ý chí chiến đấu của ta, uổng phí tâm cơ!!
- Ha ha, ngươi chột dạ, nếu ngươi thật sự là chính mình, vì sao ngươi chột dạ? Hẳn là bất kể ta nói cái gì ngươi đều phải tỏ vẻ vân đạm phong khinh, ngươi nổi giận, điên cuồng, chính là bởi vì ngươi không phải là Dương Vân!
- Từ hôm chiến đấu ta phát hiện, tính cách ngươi đã sớm thay đổi, trở nên điên cuồng, trở nên tức giận, trở nên bệnh tâm thần, mà Dương Vân trong ấn tượng ta, hỉ giận không hiện ra, lòng dạ sâu đậm, căn bản khiến người ta không đoán được hắn suy nghĩ cái gì, ngươi không phải Dương Vân, mà là Dương Vân cùng Ma đầu Thượng Cổ kia kết hợp, Dương Vân chân chính đã chết rồi, ngươi biết không? Đã chết rồi, ở trong nháy mắt ngươi dung hợp với Ma đầu Thượng Cổ kia đã chết! Mà hiện tại ở trước mặt ta, là một quái vật dung hợp linh hồn!!
Đối mặt với mưa máu khủng bố, Lâm Minh lại cười ha ha:
- Dương Vân, dung hợp với Ma đầu Thượng Cổ là sai lầm lớn nhất kiếp này của ngươi, hiện tại ngươi đã mất đi cơ trí cùng lý tính, chỉ là một ác ma điên cuồng thôi, dã tâm ngươi quá lớn, ý muốn quá lớn, cuối cùng ngươi bị dã tâm cùng ý muốn chi phối, tự tay giết chết chính ngươi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)