Lâm Minh rơi vào trong động phủ, một thân áo trắng, không nhiễm một hạt bụi, quần áo trên người hắn đều do vô số lôi ti ngưng tụ thành, không dính bụi bậm, trong chiến đấu bị tổn hại có thể tự chữa trị, nếu như cho phàm nhân mặc vào, đao thương bất nhập, có thể coi như là bảo vật truyền đời.
- Ha ha, Lâm tiểu huynh đệ không cần đa lễ, ta chịu không nổi, chúng ta chờ ngươi đã lâu. Thích Bạch ha ha cười, tâm tình cực kỳ thư sướng.
Bên cạnh hắn, Đoan Mộc Quần, Phong Thần, Lam Thấm, Tuyết Phong tiên tử, Thượng Nguyệt Thiên cũng lần lượt cùng Lâm Minh vẫy tay hô lên, những người này, Lâm Minh đều quen biết.
- Lâm tiểu huynh đệ, tại hạ Lý Ngọc Tiêu, quốc chủ Thất Tinh Thần quốc. Người duy nhất mà Lâm Minh không biết chính là Thất Tinh Thần quốc Thần Hoàng Lý Ngọc Tiêu, ở trước mặt Lâm Minh, giọng điệu Lý Ngọc Tiêu cũng vô cùng dịu nhẹ, ngay cả hai từ tự xưng Thần Hoàng cũng không nói ra.
- Thì ra là Thất Tinh Thần Hoàng, trước kia ta và Lý Dật Phong coi như là bạn tốt. Lâm Minh cười đáp lễ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-332842.png&w=256&q=75)