- Làm sao, ngươi không chịu? Đại trượng phu có thể co được dãn được, tỏ vẻ yếu thế lại làm sao! Chẳng lẽ, ngươi muốn cho ta bởi vì ngươi mà cùng Lâm Minh hoàn toàn là địch?
Chu Viêm hít sâu mấy hơi, nắm tay nắm chặt mới chậm rãi buông lỏng, mắt lộ hàn quang, chậm rãi nói:
Khóe miệng Chu Viêm co rút, hai đấm hơi trầm xuống, gằn từng từ nói:
- Điện hạ, xin cho ta một chút thời gian, ta sẽ cho ngài một câu trả lời!
- Được, ta tin ngươi một lần. Nhưng nếu là ngươi lại lần nữa làm ta thất vọng thì sao?
Chu Viêm hít sâu một hơi, cắn răng nói:
- Nếu là ta bại, nếu là Lâm Minh có thể tiếp tục với loại tốc độ yêu nghiệt này trưởng thành, như vậy ta sẽ bỏ Lan Vân Nguyệt, xin lỗi với Lâm Minh!
- Hừ, chỉ mong khi đó còn kịp! Ngươi lui ra đi!
Trong phòng riêng của Đại Minh Hiên, đèn đuốc sáng trưng, thức ăn tinh xảo, mà Chu Viêm lúc này lại không có nửa phần tâm tư dùng bữa.
Nhìn thấy Chu Viêm không ăn, Lan Vân Nguyệt cũng không dám động đũa. Nàng đoán được phiền não của Chu Viêm hôm nay cùng khiêu chiến của Lâm Minh là có liên quan. Nàng bị kẹp ở trong, xấu hổ vô cùng, một câu cũng không dám nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

