- Dựa theo bản viết tay của Bát Vẫn Lôi Hoàng, ngọn núi này chính là cửa vào Thần Khí bộ tộc.
Lâm Minh nhìn ngọn núi trước mặt giống như một con trâu lớn, khẽ lẩm bẩm.
Trung thiên thế giới so với tiểu thiên thế giới thì thường có chu vi hơn mười dặm, mấy trăm dặm, thậm chí là mấy ngàn dặm, trong đó lực lượng không gian được củng cố, một khi sinh ra, có thể tồn tại mấy chục vạn năm, thậm chí mấy trăm vạn năm vẫn không sụp đổ.
Lúc trước, thế giới tàn phá của Ma Thần đế cung cũng được coi là một trung thiên thế giới nho nhỏ.
Các võ giả trên Thiên Diễn đại lục thì căn bản không có khả năng sáng tạo ra trung thiên thế giới, những thế giới này đều là do đủ loại nguyên nhân mà tự nhiên hình thành, bởi vì trung thiên thế giới rất bí mật, dễ thủ khó công, cho nên, mỗi một trung thiên thế giới thì đều khiến cho các thế lực lớn kịch liệt tranh đoạt, bốn đại thần quốc đều có trung thiên thế giới của riêng mình, có thể xây dựng tông môn trong trung thiên thế giới thì cũng là một loại thể hiện thực lực của tông môn.
Ngưu Đầu sơn được bao phủ trong một lớp sương mù màu xám, ngọn núi này đại khái cao bảy ngàn trượng, bốn vách đá của ngọn núi giống như được dùng đao cắt xuống, vách đá bóng loáng, dốc dựng đứng.
Lâm Minh phát ra một luồng chân nguyên, đạp thẳng lên mây xanh.
Ngay khi Lâm Minh đến gần cửa vào trung thiên thế giới, bỗng bị một đội thủ vệ ngăn lại, những người này đều mang trên mặt các chú ấn thần bí cổ xưa, thoạt nhìn giống như một loại đồ đằng nào đó, tuy rằng đám thủ vệ này có tu vi cũng không cao, chỉ có Tiên Thiên kỳ, nhưng lại lờ mờ hiện ra một luồng khí tức sắc bén, không vì Lâm Minh có tu vi Toàn Đan hậu kỳ mà cảm thấy yếu thế chút nào.
Lâm Minh biết, chú ấn trên mặt những thủ vệ này chính là dấu hiệu huyết mạch nguyền rủa của Thần Khí bộ tộc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


