Ở nơi tây bắc Cửu Đỉnh thần quốc ba mươi tám ngàn dặm, có một tòa núi nhỏ kéo dài mấy trăm dặm, tên là Ngũ Nhạc sơn, nguyên khí thiên địa nơi này không coi là đầy đủ, cấp bậc linh mạch cũng chỉ miễn cưỡng tứ phẩm mà thôi, so với linh mạch của Ngũ Hành Vực thất tông chiếm cứ lúc trước còn kém một chút.
Trên Ngũ Nhạc sơn tụ tập ba môn phái nhỏ, đều là tông môn tam phẩm.
Ba cái tông môn tuy rằng bình thường có mâu thuẫn tranh đấu, nhưng thời điểm đối với ở ngoài có thể cùng chung mối thù, như vậy, bọn họ cũng có thể miễn cưỡng bảo trì linh mạch tứ phẩm không bị những tông môn khác cướp đoạt.
Lúc sáng sớm, đệ tử dậy sớm cầm chổi bắt đầu quét tước lá rụng trên thềm đá, một ít đệ tử nòng cốt thì lại bắt đầu một ngày tu luyện, tất cả có vẻ thật yên lặng.
Nơi này đã thoát ly phạm vi tứ đại thần quốc, vị trí lại xa xôi, bình thường ít giao lưu với ngoại giới, môn hạ đệ tử vô cùng an nhàn, đại đa số đệ tử không có hy vọng xa vời tới Thần Hải, chỉ đạt đến Tiên Thiên cũng đã vô cùng thỏa mãn.
Hôm nay Bạch Mộc Xuân theo thường lệ đả tọa điều tức ở ngọn núi chính, đột nhiên trong lòng hắn sinh một luồng cảm giác kỳ quái, mở hai mắt ra muốn nhìn một chút có cái dị dạng gì, đúng lúc này, hắn cảm giác tựa hồ có một trận cơn gió nhẹ thổi qua, tiếp theo hắn chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, sau đó cái gì cũng không biết...
Một thanh niên mặc áo lam giống như quỷ mị xuất hiện ở trong mật thất tu luyện Bạch Xảo tông, liếc mắt nhìn lão giả hôn mê dưới chân, khẽ lắc đầu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


