Liên Thạch Ngọc dĩ nhiên sẽ không cho là tốc độ của mình có thể so sánh được với Lâm Minh, nhưng tương đối mà nói, đuổi theo hắn lao lực nhất, nếu như hắn là Lâm Minh, hẳn là sẽ ưu tiên lựa chọn đánh gục ba lão giả khác, nếu không đuổi theo chính mình sẽ làm trễ nãi quá nhiều thời gian, đến lúc đó ba người kia đều có thể chạy mất.
Một cỗ sát khí cuồn cuộn mãnh liệt bao phủ xuống.
- Không!
Trong lòng Liên Thạch Ngọc tuyệt vọng, hắn hoàn toàn không nghĩ tới, tốc độ mà chính mình vẫn lấy làm kiêu ngạo, thế nhưng không tới năm tức đã bị Lâm Minh đuổi theo!
Ở trước mặt Lâm Minh, cái gọi là tốc độ của hắn hoàn toàn thành chuyện cười!
Ưu tiên đuổi theo người có tốc độ nhanh nhất là chính mình, không nghi ngờ chút nào Lâm Minh là tính toán toàn diệt bốn người.
Tuyệt vọng thì tuyệt vọng, lúc kế cận tử vong, một người bình thường thường có thể bắn ra tiềm lực lớn nhất.
Lúc sát khí của Lâm Minh bao phủ xuống, Liên Thạch Ngọc đột nhiên xoay người, một ngụm máu huyết phun lên trên Hậu Bối đao, cả cây đại đao biến thành màu đỏ như máu rực cháy, trận trận cuồng phong, chân nguyên gào thét, Liên Thạch Ngọc điên cuồng hét lên một tiếng, xuất ra một đao hướng về phía Lâm Minh.
Đồ Linh đao!
Lấy máu huyết bản thân làm vật dẫn phát động Đồ Linh đao, một đao chém ra ẩn chứa công kích vật chất đồng thời còn có thể diệt thần hồn của người ta.
Đây là một chiêu công pháp hại người hại mình, cho dù chém trúng đối phương, thần hồn của chính mình cũng sẽ tổn thương nặng nề. Không thể không tu dưỡng một thời gian ngắn, Liên Thạch Ngọc dùng đến vào lúc này, hoàn toàn là bị bất đắc dĩ, bởi vì hắn phát hiện lực phòng ngự của Lâm Minh quá biến thái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


